Chương 37

Kiếp trước, khi tận thế xảy ra, nguyên chủ đang đi du lịch với bạn học.

Ra khỏi thành phố không xa có một khu du lịch cấp 5A, kế hoạch ban đầu của họ là cắm trại, leo núi, đi bộ đường dài, chơi một tuần.

Vì vậy, mọi người chuẩn bị rất kỹ càng, nguyên chủ còn cùng mấy bạn học khác mỗi người lái một chiếc xe đi, lần đầu tiên đi cắm trại, đi bộ nên ai nấy đều rất háo hức và tò mò, mấy chiếc xe đều được chuẩn bị đầy đủ.

Chính vì thế, khi tận thế ập đến, giai đoạn đầu họ không quá khó khăn, nhưng sau khi xuống núi thì xảy ra xung đột và mọi thứ nhanh chóng sụp đổ.

Còn người đang bắt chuyện với Du Tiêu Nguyên bây giờ chính là một thành viên của hội sinh viên, cũng là người tổ chức chuyến du lịch lần này.

Tên này vô cùng phiền phức, khi trước nguyên chủ muốn tự đi riêng, thì người này sợ cậu mang theo đồ đạc chuẩn bị trên xe, chia mất vật tư nên sống chết không đồng ý, thậm chí không cho nguyên chủ lái xe đi, còn trực tiếp kéo mấy người bạn học khác lôi cậu xuống xe, cướp luôn chìa khóa.

Trong số đó có cả hai tên tay sai hiện giờ đang theo sau Trương Vĩ. Hừ, đúng là oan gia ngõ hẹp.

Du Tiêu Nguyên quay đầu lại với vẻ mặt không cảm xúc: "Không đi."

"Không đi thì mày tới mua cái gì?" Nói xong, gã định giật tờ giấy trong tay Du Tiêu Nguyên.

Gã biết rõ, thằng nhóc Du Tiêu Nguyên này tính tình mềm yếu, rất dễ bị bắt nạt, cho nên...

Du Tiêu Nguyên vung tay đánh lên mu bàn tay gã, phát ra tiếng "bốp" rõ to: "Không được dạy dỗ à? Tao cho mày xem lúc nào?"

"Thằng oắt con này, mày có ý gì hả?" Trương Vĩ tức đến mức mặt đỏ bừng.

Quản lý vội vàng đứng chắn trước mặt Du Tiêu Nguyên: "Thưa cậu, cậu Du đã mua hơn một triệu tệ tiền thiết bị cắm trại mùa đông. Hình như cậu đây định đến núi Thanh Yên ở ngoại ô. Thế thì đúng là điểm đến không giống nhau đâu."

Sắc mặt Trương Vĩ lập tức tái mét: "Mày đi chơi thôi mà lại bỏ ra hơn một triệu để mua đồ? Mẹ nó, định vượt mặt tao à?"

"Không có gì, chỉ là có tiền thôi." Du Tiêu Nguyên thản nhiên vung vẩy chiếc thẻ trong tay: "Người thực sự có tiền ấy, sẽ không suốt ngày léo nhéo khoe khoang khắp nơi." Nói rồi, cậu quan sát Trương Vĩ từ trên xuống dưới, sắc mặt gã càng lúc càng khó coi: "Mày có biết đám nhà giàu trong trường sau lưng cười mày thế nào không?"

"Nhà mày chỉ có chút ba dưa hai táo mà cũng dám tự nhận mình là con nhà giàu? Ha ha ha ha ha." Du Tiêu Nguyên nhắm thẳng chỗ Trương Vĩ để tâm nhất để giẫm lên: "Mày không biết mày nực cười thế nào đâu. Bình thường tao lười để ý đến mày, mày tưởng mày có thể trèo lên đầu tao thật à?"

"Mày!" Trương Vĩ bị chọc giận đến đỏ bừng cả mặt, lao lên định đánh cậu.

Nhưng lại bị quản lý cùng bảo vệ giữ chặt: "Cậu không có ý định mua hàng thì cũng đừng gây sự." Nói xong, anh ta còn kính cẩn nhìn Du Tiêu Nguyên: "Cậu Du còn muốn xem tiếp không?"

"Muốn chứ, vẫn còn chưa mua đủ." Du Tiêu Nguyên bĩu môi: "Chuẩn bị luôn cho tôi một bộ đồ cắm trại mùa hè, đến lúc đó chuyển khoản cho anh."

Nói xong cậu liếc Trương Vĩ một cái đầy khinh thường: "Tao ấy à, tuy không phải đến từ gia tộc siêu giàu, nhưng cậu tao là Du Nguyên Châu, nghe tên chưa? Đúng, là người nhà họ Du đó. Còn mày mà cũng dám vênh váo trước mặt tao, vênh cái gì?"

"Rác rưởi."

Nói xong, Du Tiêu Nguyên quay người bước đi.

Nguyên chủ cảm thấy việc cậu út nuôi nấng mình lớn lên đã là quá tốt rồi, bản thân cậu không muốn cũng không định thừa kế sản nghiệp nhà họ Du, nên chưa bao giờ nói với người ngoài.

Nhưng giờ tận thế sắp đến rồi, còn gì để mà thừa kế nữa chứ.