Chương 36

"À đúng rồi, thêm cho tôi bình ắc quy dự phòng ngoài trời, đèn pin, sạc dự phòng nhỏ, dụng cụ câu cá như lưỡi câu, dây câu, mồi câu, loại đơn giản thôi, chắc chắn, bền bỉ là được."

"Là tôi sơ ý rồi, tôi sẽ thêm ngay cho cậu." Nói xong nhân viên còn giới thiệu thêm vài loại bình lưu trữ điện dung lớn nhất: "Những món này cũng lấy sáu bộ phải không?"

"Bình lưu trữ điện ngoài trời lấy cho tôi mười lăm bộ." Lời nói của Du Tiêu Nguyên khiến quản lý hơi sửng sốt.

Điện rất quan trọng. Có đủ điện, Thử Thử đào hang rồi trốn trong hang cũng có thể chơi game cả ngày.

Đúng vậy, còn phải nhờ cậu út mua hai bộ động cơ diesel nữa, rồi tìm cách tích trữ thêm nhiều dầu diesel và xăng.

Khi ngày tận đến, giữa đất băng trời tuyết, họ có thể nằm trong chăn ấm áp, đốt dầu diesel sưởi ấm, tiện thể xem phim bộ với chị gái.

"Nhiều vậy sao?" Rồi quản lý lại cười xin lỗi: "Vẫn giao đến địa chỉ đó à?"

"Đúng rồi, anh giỏi buôn bán thế này, tôi phải ủng hộ nhiều hơn, nhà tôi có nhiều chú bác thích câu cá lắm." Du Tiêu Nguyên bịa ra lý do để ứng phó cho qua.

"Đó là việc tôi nên làm." Đối phương lịch sự quẹt thẻ, dường như vô tình nói: "Nếu cậu Du có kế hoạch ra nước ngoài, thì chúng tôi cũng cung cấp dịch vụ đặt hàng tại đây và nhận hàng trực tiếp ở bên đó."

"Dù sao thì ở trong nước cũng có những thứ không được phép buôn bán, còn ở nước ngoài thì được. Nếu cậu định đi California để săn hươu, bắt cáo hay gì đó, mà bên đó không chuẩn bị được trang bị, cũng có thể đặt hàng từ đây."

Du Tiêu Nguyên bỗng nhiên chú ý: "Cho tôi xem danh sách."

"Hay cậu để lại email, tôi gửi cho cậu được không?" Quản lý đã quẹt thẻ thành công, mỉm cười hỏi: "Mỗi nước một khác, những thứ được phép cũng khác, nhưng có một số nước ít kiểm soát hơn thôi."

"Là đàn ông mà, cậu Du chắc chắn sẽ thích những môn thể thao kiểu này."

Thử Thử thì chưa chắc đã thích săn bắn, nhưng cậu thích những thứ không có trong danh sách.

"Không tệ, thật sự khá giỏi buôn bán." Trước khi ngày tận thế đến, dành vài tiếng bay đi đâu đó cũng không phải là không thể.

Du Tiêu Nguyên đứng dậy, nghĩ xem nên đi đâu tiếp, nhưng cậu còn chưa bước ra khỏi cửa hàng thì đã nghe tiếng gọi phía sau: "Này! Du Tiêu Nguyên! Sao cậu lại ở đây?" Người đó vừa nói vừa tiến đến vỗ vai cậu: "Trùng hợp thật! Cũng đến mua đồ đi leo núi lần này à?"