Chương 33

"Loại bỏ hậu họa là được rồi Tiêu Nguyên còn phải mua thêm nhiều hạt giống tốt với phân bón." Du Nguyên Châu không nói nhiều về chuyện "kiếp trước", chỉ tiện thể nhắc nhở một câu, rồi cắt một miếng bánh mì nhỏ đưa cho Thử Thử vừa ăn xong lê Thu Nguyệt.

"Cậu ơi, cậu ơi, cháu muốn phết thêm một lớp bơ lạc." Thử Thử giơ lát bánh mì của mình lên, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm lọ bơ lạc: "Với lại, với lại cả cái bơ hạt điều kia nữa, Thử Thử cũng muốn nếm thử!"

Du Nguyên Châu hừ một tiếng không vui, nhưng vẫn mở nắp lọ bơ lạc rồi phết cho cậu một lớp thật dày: "Này." Ông còn dùng đũa xúc một ít bơ hạt điều đưa tới bên miệng Thử Thử: "Thử xem, có thích không?"

Thử Thử liếʍ một cái, mắt sáng ngời như sao: "Thích quá đi!" Ôm má reo lên: "Thử Thử thích lắm luôn!"

"Thích bơ lạc hay bơ hạt điều hơn?" Du Nguyên Châu lại cắt thêm một lát bánh mì, phết bơ hạt điều rồi đưa cho Thử Thử.

"Thích cả hai luôn!"

Thử Thử ôm lát bánh mì, hạnh phúc kêu "ngao u" rồi cắn một miếng to, sau đó cậu lại vội vàng liếʍ mép, liếʍ sạch chỗ bơ hạt điều bị tràn ra.

Du Điềm Vi từ nãy vẫn không nói gì, chỉ ngồi bên cạnh xem điện thoại, vai run lên vì cười không ngừng.

Du Nguyên Châu đang phục vụ cậu nhóc mà vẫn không quên trừng mắt nhìn con gái: "Không mau ăn đi? Không phải nói hôm nay phải đi xem kho hàng à?"

Ban đầu Du Nguyên Châu không định mua đồ tích trữ, ông thấy thà rằng đợi tận thế đến rồi dắt theo Thử Thử đi vơ vét đồ không chủ thì hơn.

Nhưng Thử Thử không chịu, Thử Thử muốn chuẩn bị tích trữ sớm. Vậy thì mua thôi, không thì sao?

"Bác Trương gửi video, còn @con trong nhóm cư dân, ha ha ha, kêu con quản lý Thử Thử đi." Vừa nói cô vừa không nhịn được đưa cho ba mình xem: "Tối qua Thử Thử lái cái xe nhỏ ba mua cho, quay lại gây sự với con mèo hoa mập đó."

"Nào là lật tung cát vệ sinh của mèo nhà người ta, nào là cào rách ghế sô pha, cuối cùng còn làm đổ cả bình trà Tử Sa mà bác Trương thích nhất. Xong lại đổ tội cho con mèo hoa mập. Ai ngờ con gái bác Trương xem camera thì phát hiện là Thử Thử chui vào nhà họ từ khe cửa sổ làm ra. Trước khi đi còn nhổ râu của con mèo mập đó mới chịu chuồn đi."

Cười chết mất, không ngờ cậu nhóc bây giờ còn biết trả thù mèo cơ đấy.

"Hả?" Du Nguyên Châu kinh ngạc ghé lại xem tin nhắn trong nhóm.

Hay lắm, ngoài tiếng "ha ha ha" ra thì là lời bác Trương bất đắc dĩ giải thích: "Chắc là do liên tục hai ngày liền mèo nhà tôi bắt nạt con chuột hamster đó, nên nó ghi hận. Tôi nhớ hồi trước ở quê, có mấy con chuột rất thông minh, mà lại thù dai cực kỳ."

"Xem ra con chuột hamster trên tầng 12 là loại thù dai rồi. Sáng nay tôi còn chưa biết là chuột hamster của @tầng 12 làm đâu, nên đã lỡ đánh con mèo mập một trận, cũng coi như giúp nó trả thù rồi."

Con gái bác Trương cũng cười ha hả trong nhóm: "Giờ ba tôi đang dỗ con mèo mập đang ủ rũ đó nè. Ha ha ha, đáng đời nó lắm, ai bảo ngày thường ngang ngược cho lắm vào. Sáng thì bắt nạt chó trong khu, chiều thì ăn hϊếp chuột, đúng là đáng đời mà, ha ha ha."

Thử Thử... Thử Thử nhìn ánh mắt của cậu út và chị gái, lúng túng cắn bánh mì.

Ây da da, bị phát hiện rồi.