Sáng hôm sau, Thử Thử xuống tầng, ngoan ngoãn ngồi vào chiếc bàn ăn dài.
Cậu út và chị gái thấy vậy cũng không nói gì, có lẽ hình dáng của hamster khiến cậu cảm thấy an toàn hơn.
Du Nguyên Châu thậm chí còn cảm thấy, có lẽ Du Tiêu Nguyên nghĩ nếu mình là một chú chuột nhỏ thì trong tận thế sẽ ăn ít hơn, dễ tránh nguy hiểm hơn. Việc giữ nguyên hình dạng này khiến cậu càng thích hình dạng hiện tại của mình, vì vậy ông và Điềm Vi chỉ cảm thấy đau lòng chứ không ép cậu phải biến lại thành người.
Du Điềm Vi tiện tay lấy một chiếc khăn tay nhỏ buộc thành khăn ăn cho Thử Thử, để lúc ăn không làm bẩn bộ lông trắng muốt trước ngực.
"Màu trắng thì khó tẩy, với lại em nhỏ như vậy, phải tắm nước hay tắm cát đây?" Du Điềm Vi nghĩ tới là đau đầu.
Theo lý thì chuột hamster phải tắm cát, nhưng dù sao đây cũng là em trai của cô, không thể như vậy được.
"Thử Thử là có thể tắm nước nha!" Chuột hamster nhỏ vỗ ngực, cầm lên một miếng táo sấy.
Để tránh bị lộ, người giúp việc và bảo mẫu trong nhà thời gian này đều được cho nghỉ, hoặc chỉ đến làm ba bữa cơm xong là về, tuyệt đối không được ra tiền sảnh.
Thử Thử cầm một miếng táo sấy giòn ngọt, tiện tay móc hạt bên trong ra, định lát nữa sẽ mang vào không gian để trồng thử.
Táo này giòn giòn, ngọt ngọt, còn mọng nước, trồng ra chắc cũng ngon lắm.
"Cháu thử cái này đi, lê Thu Nguyệt." Vừa nói ông vừa đưa cho cậu một miếng lê, Du Nguyên Châu còn tiện tay lấy hạt ra: "Lấy cái này làm gì?"
"Để trồng!" Thử Thử dùng hai bàn tay nhỏ ôm lấy miếng lê: "Không gian thứ ba của Thử Thử có thể trồng được mà!"
"Ồ ồ ồ, có phải là kiểu không gian trong ngọc bội không?" Du Nguyên Châu là một người đàn ông trung niên đã đọc rất nhiều tiểu thuyết huyền ảo, chuyện như vậy ông lập tức hiểu ngay, giao tiếp với người trẻ không hề có khoảng cách.
"Vâng vâng! Nhưng bên trong có khí linh rất hư, mấy ngày nay cháu đang dùng khế ước để trói buộc hắn." Thử Thử ôm lấy miếng lê ngọt ngào cắn một miếng: "Kiếp trước hắn liên thủ với Tiêu Ngọc Uyển hại chết cháu, Tiêu Ngọc Uyển muốn lấy pháp khí không gian của cháu."
"Là con gái riêng của vợ Bàng Lương Tài?" Du Điềm Vi lập tức nghĩ đến cô gái mà chỉ cần nhìn một cái đã khiến cô thấy ghét. Ả cứ hay vừa khóc lóc vừa nói chuyện đầy ẩn ý.
"Con nhỏ đó ở đồn cảnh sát cứ khóc mãi, khóc xong lại nói chắc là Tiêu Nguyên hiểu nhầm nên mới để đồ vào túi bọn họ." Nói đến đây cô lại tức: "Cái kiểu giả vờ giả vịt còn giỏi hơn cả mẹ nó."
Du Nguyên Châu bất ngờ: "Một pháp khí mà cũng dám phản bội chủ nhân à?"
"Hồi đó cháu và hắn là khế ước bình đẳng, giờ thì là khế ước chủ tớ cấp cao nhất rồi." Thử Thử "hừ" một tiếng: "Cháu coi hắn là người, hắn lại coi cháu là đồ ngốc."
Du Nguyên Châu định nói, không cần tốt bụng với thứ chó má như vậy làm gì, ngay từ đầu đã nên dùng khế ước chủ tớ. Nhưng nghĩ lại thì đứa nhỏ này hầu như là ông tự tay nuôi lớn, Tiêu Nguyên là một đứa trẻ ngoan như thế nào chẳng lẽ ông không rõ?
Chị gái ra đi quá sớm, mà tên cặn bã kia lại phiền phức như vậy.