Thử Thử nghĩ tới không gian rộng lớn bên trong Ngọc Không Thiên, bèn ngồi luôn trong xe mini của mình, chạy thẳng vào không gian.
"Vào!"
Thử Thử tròn vo ngồi trong chiếc xe điện nhỏ màu trắng sữa, nhìn thấy Khôn Thiên Nha đang nằm sống dở chết dở dưới đất, nhưng vẫn dùng ánh mắt độc ác lườm cậu.
Thử Thử lắc lắc bộ lông mềm mại của mình ngay trước mặt hắn.
Lập tức, mớ lông trắng như tuyết bay lả tả về phía mặt Khôn Thiên Nha, khiến hắn vừa tức vừa hoảng: "Tên yêu quái nhỏ như ngươi còn dám vào đây!"
"Cấm nói!" Thử Thử chỉnh lại chiếc mũ nhỏ màu đen của mình, lẩm bẩm: "Thời khắc tốt đẹp như thế này, tốt nhất đừng nói gì khiến ta mất vui."
Cậu nắm chặt cây gậy nhỏ, nhảy xuống xe, dùng nó chọc Khôn Thiên Nhai, vẻ mặt vô cùng quý phái, kiêu ngạo.
Khôn Thiên Nha nằm rạp dưới đất, không cam lòng nhìn con chuột yêu trước mặt: Không quý phái, mà giống kiểu nhà giàu mới nổi hoặc ông chủ mỏ than hơn.
Thử Thử không nghĩ vậy, Thử Thử cảm thấy mình bây giờ chắc chắn đang cực kỳ cao quý! Dù sao thì đây cũng là bộ đồ do chị gái mua cho Thử Thử. Cậu cầm gậy nhỏ, lái xe điện mini chầm chậm bắt đầu tuần tra lãnh địa mới của mình.
Không gian bên trong Ngọc Không Thiên dường như rộng hơn nhiều so với không gian của Thử Thử, hơn nữa điểm lợi lớn nhất của miếng ngọc này là có thể nuôi sinh vật sống, có thể trồng trọt.
Thử Thử sải đôi chân ngắn ngủn, đi dạo trên bãi cỏ xanh mượt.
"Oa!" Là ruộng thuốc!
Mắt Thử Thử sáng lấp lánh nhìn từng gốc nhân sâm ngàn năm, bên cạnh còn có linh chi, tam thất, hà thủ ô, thiên ma, đông trùng hạ thảo,...
Trong thời kỳ khan hiếm thuốc men, thuốc Tây không thể sản xuất hàng loạt thì những loại thuốc Đông y này đương nhiên sẽ trở nên vô cùng quan trọng, hơn nữa, dược tính còn mạnh như vậy.
Còn rất nhiều loại Thử Thử không nhận ra, nhưng không sao cả. Khi cậu đứng trước ruộng thuốc với dáng vẻ ưu nhã, đeo nơ cổ như một quý ông, thì cậu lập tức tự động biết được chỗ đó trồng cây gì, đã sinh trưởng bao lâu, dược tính ra sao.
Thử Thử lại nghĩ đến hai không gian trống rỗng hiện tại của mình, ban đầu không gian bên trái là nơi cậu tích góp các loại linh thảo và đồ quý hiếm hàng trăm năm.
Ví dụ như, cậu từng rình rập nhà ngài Tê Giác để gom nhặt vô số vụn sừng tê, lại còn thu thập được máu hổ từ những trận đấu mà hổ thua cuộc, tro cây ngô đồng từ lần Chu Tước niết bàn, da rồng lột ra sau mỗi lần thay da, vảy rồng rơi từ nhà mình, thậm chí là máu rồng nữa...
Trong khi Thử Thử làm lao công cho đám đại yêu kia, đã tích trữ được không biết bao nhiêu là báu vật!
Giờ thì chẳng còn gì cả. Nhưng nghĩ kỹ lại, Thử Thử cũng hiểu vì sao Thiên Đạo không cho mình mang theo.
"Ừm... Đúng là hơi quá đáng thật." Dù sao thì cậu cũng từng cất giữ hai quả trứng đã hóa hình nhưng chưa nở, chỉ cần ăn một miếng, con người cũng có thể nửa bước thành tiên.
Chưa kể, trứng còn rất to, nếu Thử Thử lấy ra chia cho loài người một chút, phó bản này có thể kết thúc sớm luôn.
Ngoài ra, nơi này còn nhiều chỗ trống lắm.
Chỉ dựa vào mình tên nô ɭệ nhỏ Khôn Thiên Nha thì cũng làm được thôi, nhưng điều kiện là phải tiêu hao linh lực. Thử Thử không hứng thú, cậu dự định sau này sẽ mua cho hắn một bộ máy gieo trồng thu hoạch tự động, cho hắn nếm thử sức mạnh của khoa học kỹ thuật!