Chương 28

Khi Thử Thử dụi mắt tỉnh dậy thì đã là 9 giờ 50 tối, chị gái đến gọi cậu đi ngủ.

Du Điềm Vi ngồi bên mép giường, hai tay khoanh trước ngực, nhìn bé chuột hamster nhỏ ngơ ngác ngồi dậy.

Cậu dụi mắt, ngái ngủ, vẻ mặt không vui vì bị quấy rầy, miệng phát ra mấy tiếng "gừ gừ".

"Em đúng là sắp thành chuột nhỏ thật rồi đấy, hửm?" Du Điềm Vi chọc vào hông bé hamster nhỏ: "Giờ này mới chịu dậy, tối nay định đi trộm kho lúa à?"

Nhắc đến "nghề cũ" khiến mắt Thử Thử lập tức sáng rực lên, cậu nhìn chị gái đầy mong chờ.

"Chít chít?" Có, Có thể không?

"Đương nhiên là không được rồi!" Du Điềm Vi sắp bị nhóc hư này chọc tức chết: "Còn chưa đến ngày tận thế, em không được làm bậy."

Lỡ như tận thế chưa đến mà cô lại phải đến đồn cảnh sát tìm một con chuột nhỏ đi trộm lương thực thì thật xấu hổ.

Vừa nói, Du Điềm Vi vừa đưa cho cậu một bộ quần áo nhỏ: "Tối nay trời lạnh, em mặc vào trước đi."

Thử Thử buông đôi tay đang dụi mắt xuống, liếc nhìn chị gái, sau đó "hừ" một tiếng, dùng móng đẩy bộ đồ ra đầy chê bai.

Đôi mắt cậu đen láy, cực kỳ đẹp.

Du Điềm Vi dám thề, cô từng giấu ba đi ngắm rất nhiều bé hamster, đủ mọi giống loài. Từ hamster ngoài chợ thú cưng vài chục tệ một con, đến hamster trong các trại giống có giá hàng chục nghìn tệ. Nhưng không con nào xinh đẹp bằng bé hamster trước mắt cô, tuyệt đối không có!

Em trai cô là xinh nhất!

Mũi hồng hồng, đôi mắt to và sáng hơn hẳn hamster bình thường!

Đúng vậy, vẻ đáng yêu xù lông của cậu thể hiện rõ qua đôi mắt to tròn và thân hình nhỏ bé, mũm mĩm.

Hamster nhà cô, mắt vừa to vừa tinh xảo, còn có hàng lông mi nhỏ cong cong.

Đôi mắt long lanh, thân hình tròn tròn, toàn thân toát lên vẻ dễ thương non nớt.

"Vậy, cái này thì sao?" Du Điềm Vi lấy ra một bộ đồ khác.

Một chiếc mũ phớt nhỏ màu đen, áo đuôi tôm, mà chiếc áo đuôi tôm này còn kèm theo cả áo sơ mi nhỏ xinh, thậm chí còn có cả gậy chống.

Thử Thử rõ ràng không phải hamster bình thường, cậu thực ra có thể đi bằng hai chân.

Giống hệt như mấy chú chuột nhỏ trong phim hoạt hình, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực bước đi.

Lần này không phải váy, Thử Thử đứng phắt dậy, giơ cao hai cái móng, để chị giúp mặc áo đuôi tôm, đội mũ nhỏ, đeo găng tay trắng và cầm cây gậy nhỏ.

Chị gái còn chuẩn bị cho cậu một đôi giày da nhỏ, mặc vào rồi thì y như một quý ông tí hon.

Khoan đã, cái này có chắc không phải là đang mắng Thử Thử không?