Buổi chiều, Du Nguyên Châu đích thân dạy Tiểu Ngư Viên cách lên kế hoạch, mua sắm có chiến lược và tự tìm các nguồn hàng rẻ hơn.
Trong phòng làm việc, Du Nguyên Châu nghiêm túc ngồi đó, vừa viết vừa giảng giải lý do cho bé chuột nhỏ đang ngồi cạnh tay mình.
Mỗi khi nói đến chỗ quan trọng, ông lại dừng lại một lúc, nhìn bé chuột đang trốn vào lòng bàn tay ông để lười biếng và hỏi: "Nghe hiểu chưa?"
Một giây trước còn lơ mơ buồn ngủ, giây sau Thử Thử lập tức mở mắt tỉnh bơ, gật đầu liên tục: "Chít chít chít!" Hiểu rồi hiểu rồi!
"Tối qua chắc cháu đi làm chuột thật hả?" Du Nguyên Châu tức đến bật cười vì nhóc con hư hỏng này, nhưng ông cũng không làm khó cháu trai nhỏ nữa. Sau khi viết xong phần trọng điểm, ông gấp gọn tờ giấy lại, nhét vào miệng cậu: "Khi nào cần thì lấy ra xem, giờ đi ngủ trưa đi."
"Cảm ơn cậu! Cậu ngủ ngon!" Thử Thử vội vàng cầm lấy tờ giấy, nhét vào miệng, quay đầu nhảy xuống bàn.
Bốn cái chân ngắn vừa chạm đất còn chưa đứng vững đã "cụp cụp cụp" lăn một vòng thẳng ra tới cửa phòng làm việc.
Du Nguyên Châu nhìn mà tim muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, ông vội vàng chạy vòng từ sau bàn làm việc ra: "Tiêu Nguyên? Cháu không sao chứ?"
Thử Thử ngơ ngác ngẩng đầu lên từ dưới bụng, chiếc bờm tai thỏ màu hồng mà chị gái cài cho lúc nãy cũng bị văng ra xa.
Cậu tủi thân nhìn đôi tai thỏ hồng nhạt, rồi quay sang nhìn cậu út: "Chít."
"Chiều nay cậu sẽ lắp cầu trượt cho cái bàn học nhé!" Du Nguyên Châu chẳng nghĩ ngợi gì đã buột miệng hứa ngay: "Đợi Thử Thử ngủ dậy là có cầu trượt chơi rồi!"
"Chít?" Thử Thử lập tức hết tủi thân, hai mắt sáng lấp lánh nhìn cậu út.
Thật ạ?
"Thật, cậu đảm bảo." Du Nguyên Châu ngồi xổm xuống đất xoa đầu Thử Thử, còn nhặt lại chiếc băng đô đeo lên cho cậu: "Rồi, lại là bé hamster đáng yêu rồi. Mau đi ngủ đi."
"Ừ ừ!" Thử Thử lúc này mới vui vẻ lắc cái mông tròn vo, chạy lon ton về phòng.
Du Nguyên Châu nhìn theo, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: "Sao mấy hôm nay cứ không chịu biến lại thành người chứ thế."
Ông cũng từng hỏi rồi, cậu nhóc nói là không có cảm giác an toàn.
Du Nguyên Châu không dám nghĩ sâu thêm, tại sao lại không cảm thấy an toàn?
Cháu trai của ông, rốt cuộc đã nhớ lại những ký ức gì từ kiếp trước? Du Nguyên Châu thật sự không dám tưởng tượng.
Không có cậu út và chị gái bên cạnh, một Du Tiêu Nguyên với tính cách ngây thơ mềm yếu trong thế giới khắc nghiệt đó sẽ gặp phải những chuyện gì?
"Haizz." Lần này, Du Nguyên Châu tự nhủ, sẽ không như thế nữa. Ông sẽ không phạm phải sai lầm để mất đứa cháu này lần nữa. Và Tiêu Nguyên cũng sẽ cố gắng trưởng thành.
Lúc này, bé chuột hamster nhỏ đang ngáp dài ngáp ngắn, dùng cái đầu tròn vo của mình ra sức chui vào chăn, đúng là "giấu đầu không giấu đuôi", cái mông tròn xoe vẫn còn lộ ra ngoài, cái đuôi nhỏ xíu, chỉ bằng móng tay út, lại đang thoải mái ngoe nguẩy.
Chỉ chốc lát sau, cái đuôi nhỏ ấy cũng dần yên tĩnh lại.
Cuối cùng Thử Thử cũng đã ngủ mất rồi.