Chương 25

"Bảy Tầng Trời, giá rét cực độ, nóng bức cực độ, mưa lớn, lũ lụt, động đất, và bảy ngày đen tối, rồi cuối cùng là xác sống tiến hóa." Du Nguyên Châu càng nói càng cảm thấy nặng nề. "Con người thực sự có thể vượt qua được bảy ải này sao? Ngày tận thế, tỉ lệ con người biến thành xác sống là bao nhiêu?"

"Nghe nói là chín phần, nhưng cháu cũng không chắc." Thử Thử nghĩ ngợi rồi nói: "Đó là cháu nghe người ta kể lại khi tụi cháu đến một Khu An Toàn tự thành lập."

Thử Thử há miệng định nói tiếp: "Bảy..."

Hửm?

Thử Thử liếʍ môi, có vẻ hơi hoang mang: "Bảy..."

Không nói tiếp được nữa?

Sao lại vậy?

Không phải vừa nãy còn nói được chuyện tận thế à? Cả chuyện Bảy Tầng Trời cũng vừa kể xong kia mà?

Thử Thử đờ người ra, hai móng nhỏ hồng buông thõng trước ngực, ngơ ngác nhìn cậu mình.

Du Nguyên Châu cũng nhận ra điều gì đó: "Cháu định nói gì đó..." Ông dùng giọng chậm rãi dẫn dắt: "Nhưng phát hiện ra là không thể nói được đúng không?"

Thử Thử lập tức gật đầu liên tục: "Chít chít chít!"

Đúng vậy đúng vậy, quá đáng thật! Tại sao lại đột nhiên không cho Thử Thử nói nữa?

"Bảy?" Du Nguyên Châu ngồi trên ghế sô pha bên cạnh, đặt Thử Thử lên tay vịn: "Cháu định nói về Bảy Tầng Trời?"

Thử Thử lại vội vàng gật đầu: "Chít chít chít!" Đúng đúng đúng!

"Lần này cháu định nói là, cháu đã từng trải qua Bảy Tầng Trời đó hả?" Du Nguyên Châu nhìn gương mặt lông xù xinh xắn của bé chuột nhỏ, mềm mại non nớt. Thử Thử tức giận đến mức hai móng nhỏ ôm chặt lấy ngực, đôi tai cũng giật giật liên hồi, dáng vẻ vừa bất lực lại vừa buồn cười.

Cháu trai ông đúng là dễ đoán, chỉ cần liếc mắt một cái là ông đã biết cậu đang định nói gì, không cần lên tiếng.

Một sinh vật nhỏ bé như vậy, sao có thể sống sót trong một thế giới khắc nghiệt như thế?

Không có Du Nguyên Châu và chị gái cậu ở bên, rốt cuộc Du Tiêu Nguyên đã vượt qua được mấy tầng?

"Chít chít chít!" Thử Thử lại gật đầu liên tục.

Thậm chí còn mở miệng than thở: "Lúc nãy chẳng phải còn nói được sao? Sao bây giờ lại không được nữa?"

"Bởi vì vừa rồi em chỉ đang nói mấy cái định nghĩa của Bảy Tầng Trời thôi, còn bây giờ em lại muốn kể về tận thế mà em từng trải qua. Một cái giống như là "kỳ thi sẽ có những dạng đề nào", còn cái em định nói ban nãy thì chẳng khác gì "đáp án đề thi"." Trong lòng Du Điềm Vi nặng trĩu, nhưng vẫn không nhịn được xoa đầu bé hamster: "Ngoan nào, yên tâm đi, sau này ở đây còn có chị và cậu của em mà."

"Vâng vâng!" Thử Thử ôm một miếng bánh quy trong lòng, mơ màng gật đầu.

Cậu cũng cảm thấy, có cậu út và chị gái ở đây, cậu không sợ gì cả.

Chỉ là Thử Thử cũng không ngờ, thế giới này lại có cả quy tắc ràng buộc với yêu quái nhỏ như cậu.

Mà cũng đúng, từ lúc không gian tích trữ của cậu bị làm trống, đến việc bây giờ không thể tiết lộ chuyện tương lai.

Cứ nghĩ rằng tận thế đối với một yêu quái nhỏ như cậu sẽ dễ dàng, nhưng giờ xem ra, có lẽ không đơn giản như vậy.