Chương 24

Hai cha con bắt đầu tranh cãi ầm ĩ, còn Thử Thử, nhân vật chính của cuộc tranh luận, thì ngồi trên ghế sô pha, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng xoa bụng, cảm thấy: "Thử Thử đói rồi."

Cậu dùng hai cái móng nhỏ màu hồng cọ hai bên má, rồi lôi từ trong túi má ra một miếng thức ăn dành cho chuột.

Là một miếng bánh quy được nặn từ hạt bí ngô, hạt hướng dương, rau khô, trái cây khô, bắp lát và một vài loại gạo khác.

Đúng rồi, là miếng chị gái cho tối hôm qua. Hứ, đúng là chị vốn định lén nuôi một con chuột hamster mà không cho ai biết!

May mà Thử Thử nhanh chân giành trước, nếu không thì món ngon thế này lại rơi vào miệng con chuột hamster khác mất rồi.

Thử Thử vốn có chút "tâm cơ", tất nhiên là không chịu rồi: "Chít!" Há miệng, răng nanh cắn xuống.

Một miếng nhỏ bánh quy bị cắn ra, nhưng không đều cho lắm, dù sao thì răng cửa của Thử Thử cũng bị mẻ một miếng mà.

Nhưng bánh vẫn rất thơm giòn, cứng cáp, đặc biệt là rất tốt cho việc mài răng.

"Cách cách cách..."

"Cách cách cách."

Mài nhiều răng một chút, răng của Thử Thử sẽ mọc lại nhanh hơn.

Hai cha con đang cãi nhau thì nghe thấy trong phòng khách rộng lớn vang lên âm thanh một con chuột nhỏ đang ăn vụng thức ăn.

Nhưng tiếng đó nghe giòn tan, ngon miệng đến lạ.

Du Nguyên Châu nhìn bé hamster ăn uống ngon lành đến mức mình cũng cảm thấy đói theo.

"Tiêu Nguyên."

"Hử?" – Thử Thử ngơ ngác ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt tròn xoe nhìn cậu mình.

Tuy rằng cậu mình vẫn chưa mở miệng, nhưng Thử Thử vẫn ngoan ngoãn giơ hai cái móng nhỏ lên, đưa miếng bánh quy đã bị cắn một nửa cho Du Nguyên Châu: "Cho."

Trông cậu mình có vẻ đói quá: "Thử Thử chia cho cậu một nửa."

"Rắc", Thử Thử bẻ đôi miếng bánh quy, đưa nửa to hơn cho cậu mình, còn nửa nhỏ hơn thì cậu tiếp tục dùng móng cầm lấy gặm tiếp.

"Cái này ăn ngon à?" Du Nguyên Châu thật ra không định hỏi chuyện này, nhưng lúc này ông lại không kìm được, thử cắn một miếng. Có hơi cứng, hơi khô, khi ăn thì thấy sượng sượng, điều tệ nhất là nhiều thành phần hình như chưa được nấu chín hẳn, ví dụ như hạt gạo bên trong, vẫn còn nguyên vỏ, bên trong thì cứng ngắc.

Nhưng khi đối diện với ánh mắt mong đợi của Thử Thử, Du Nguyên Châu chỉ có thể cố gắng nuốt trọn miếng bánh xuống, rồi vội vàng đổi chủ đề: "À đúng rồi, Tiêu Nguyên này, không gian của cháu rộng bao nhiêu?"

"Một không gian đặc biệt có thể nuôi một vài động vật sống, còn lại thì không được, nhưng đã đặt vào thì thời gian sẽ bị đóng băng." Thử Thử vừa đếm ngón tay vừa nói: "Với lại phải là do Thử Thử tự mình tích trữ mới được."