Về đến biệt thự, Du Nguyên Châu nhìn thấy mấy cái thùng to khắp sàn nhà, định bắt đầu cằn nhằn, thì thấy chuột hamster vui vẻ nhảy tót lên một chiếc thùng khổng lồ cao một mét rưỡi, há cái miệng nhỏ của nó ra: "A!"
Chiếc thùng biến mất.
Du Nguyên Châu dụi dụi mắt, lẩm bẩm: "Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?"
Lại một tiếng "a", cái thùng đựng một trăm gói đường cát trắng cũng biến mất tiêu.
"Cho nên..." Du Nguyên Châu run run rút điếu thuốc ra hút: "Con, con nói thật cho ba biết rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ nhà mình sắp thức tỉnh huyết mạch yêu quái chuột gì đó à?"
"Con gái lớn, con cứ nói thẳng với ba, ba từng đọc không ít tiểu thuyết rồng bay phượng múa, ba rất cởi mở mà."
"Hồi còn trẻ, ba còn tưởng mình sẽ kế thừa huyết mạch tộc rồng nữa cơ. Đông Thanh Long, Tây Bạch Hổ, Nam Chu Tước, Bắc Huyền Vũ, nghĩ thế nào cũng thấy mình ít nhất cũng phải là Huyền Vũ chứ."
"Không ngờ tổ tiên nhà mình lại là chuột?" Du Nguyên Châu run run giọng, không thể tin nổi: "Có, có khi nào là bên nhà họ Bàng không? Ba thấy tên Bàng Lương Tài đó mặt mũi rất giống chuột, chẳng phải thứ tốt đẹp gì."
Du Nguyên Châu vẫn giữ chút hy vọng về "huyết mạch" của mình. Dù sao thì, nếu thật sự kế thừa dòng máu chuột yêu, thì đối với "nam chính" như ông, quá khó coi.
"Ba ơi ba, đừng nghĩ phức tạp vậy, với độ tuổi này mà tới lượt ba làm nam chính thì hơi khó đó." Du Điềm Vi còn chưa nói hết, Thử Thử đã ngẩng đầu phụ họa một dao chí mạng: "Đúng đó. Nhưng cái người vừa nãy, trên người anh ấy có chút huyết mạch Bạch Hổ, chỉ là không rõ liệu có thể thức tỉnh vào thời loạn không."
Nếu thức tỉnh được thật, thì trong tận thế, đúng là như hổ mọc thêm cánh.
Bạch Hổ không sợ lạnh, cũng kháng được nóng, cấp dị năng cao thì tiếng gầm còn có thể uy hϊếp động vật biến dị nữa.
Du Nguyên Châu suýt nữa bị chọc tức đến nhồi máu cơ tim, nhưng vừa nghe đến là cậu hai Mục thì trong lòng ông lại cảm thấy, nếu là Mục Phi Dật, thì cũng xứng.
Cậu hai Mục đúng là không phải người tầm thường. Nhà họ Mục giàu có, đông người, nhiều chuyện, nhưng chỉ có mình cậu hai là có thể trấn áp được tất cả.
Nhưng mà: "Thật sự có tận thế à?"
"Ừm, chỉ hơn nửa tháng nữa thôi. Hôm qua Tiểu Ngư Viên bị tên khốn kia đẩy vào tường mới nhớ lại." Du Điềm Vi vừa nói vừa lấy ra một chiếc bờm nhỏ chuyên dùng cho chuột hamster từ trong túi, giúp Thử Thử đội lên đầu.
Chiếc bờm đó là tai thỏ màu hồng, xung quanh còn có viền ren trắng, giữa có một cái nơ to đùng.
Thử Thử làm sao mà chịu nổi? Cậu lập tức giật cái bờm tai thỏ xuống, toan ném đi, còn phản đối dữ dội "chít chít chít!" với chị gái mình.
Thử Thử là con trai đó, sao có thể đội cái bờm dễ thương thế này chứ?
Hơn nữa, đừng tưởng Thử Thử không biết gì hết.
Hôm nay là bờm tai thỏ, ngày mai chị gái kỳ quặc chắc chắn sẽ cho Thử Thử mặc váy, choàng áo choàng, thậm chí là mấy thứ kỳ quái như bikini nữa!
Thử Thử tuyệt đối không đồng ý!
Phải ngăn chặn mọi khả năng ngay từ đầu!
Cứ sắp xếp như thế đi đi!