Mục Phi Dật ngẩn ra một chút, suýt thì bật cười nhưng kìm lại được: "Chiều nay tôi còn việc, bữa trưa thì thôi vậy. Ngài Du, hay là ông đưa Thử Thử đi khám bác sĩ thú y đi."
Cùng với tiếng nhạc "Jingle Bells" vang lên, má trái của Thử Thử còn phát ra ánh sáng lấp lánh như đang quẩy trong hộp đêm, trông vô cùng sôi động.
Thử Thử bị ba người nhìn chằm chằm thì thấy ngại, cúi đầu liếʍ móng rồi bắt đầu nghiêm túc rửa mặt, tiện thể còn lén dùng móng che bên má vẫn đang phát sáng.
Lần, lần sau nhất định phải đổi chuông điện thoại, không phát sáng bảy màu như thế này nữa...
"Được rồi." Du Nguyên Châu nhìn con chuột hamster với vẻ mặt phức tạp: "Cậu hai Mục, để tôi tiễn cậu."
Du Điềm Vi, một trong những đồng phạm chủ chốt, hiểu rất rõ: "Toang rồi!"
"Chít chít chít!" Giao cho chị đó!
Cậu ơi, cháu sắp phải đi xa!
Vừa quay lại, Du Nguyên Châu đã thấy cô con gái bình thường rất đáng tin cậy của mình đang bò lăn ra đất bắt chuột. Ông tức đến mức đau đầu: "Bắt cái rắm! Còn không mau đưa nó đi khám thú y?"
Thử Thử nhìn cậu, rồi lại nhìn chị gái, rất không có nghĩa khí mà chui tọt vào gầm ghế sô pha.
Du Điềm Vi có với tới cũng không tới được, Thử Thử nằm dẹp dí trong khe hẹp như một chiếc bánh chuột, sống chết không chịu ra.
"Đã đến nước này, chị chỉ còn cách tung ra tuyệt chiêu thôi!" Du Điềm Vi nghiến răng nghiến lợi: "Chị đã tích trữ sẵn cho em hai mươi bao gạo 10 ký, hai thùng bánh quy nén, hai thùng sô cô la năng lượng, năm thùng thịt hộp, một thùng 48 lon, còn có đường cát trắng loại 1 ký một gói, chị mua cho em 500 gói, chiều nay sẽ giao tới!"
Thử Thử lập tức quay đầu trong gầm ghế sô pha. Du Điềm Vi thề, ngay khoảnh khắc đó, dù khe gầm tối đen như mực, nhưng đôi mắt bé chuột vẫn sáng rực như hai chiếc đèn pha!
Sáng chói luôn!
"Muốn thì mau ra đây ngay cho chị!" Du Điềm Vi giơ ngón tay ra: "1! 2! 3..."
Cô còn chưa kịp đếm tới ba, Thử Thử đã hấp tấp chui ra, ôm lấy tay chị gái dụi dụi lấy lòng: "Chị là tuyệt nhất! Thử Thử yêu chị nhất! Thử Thử tình nguyện làm bông phấn nhỏ cho chị!"
Vì lương thực! Làm bông phấn nhỏ cho chị thì đã sao?
Tích trữ, mới là việc quan trọng nhất!
"Hừ, nhóc con, tưởng chị không trị nổi em à?"
Du Điềm Vi nhét "bông phấn nhỏ" của mình vào túi, vỗ nhẹ mấy cái, rồi cô quay sang ông ba vẫn còn đang trợn mắt há mồm, đầu óc chưa kịp tiêu hóa xong mọi chuyện. Cô vẫy tay nói: "Đi thôi, mình về nhà rồi nói tiếp."
"Ừm." Du Nguyên Châu không nói lời nào, lặng lẽ đi theo sau.