Chương 20

Mục Phi Dật mím môi, bị con chuột hamster nhỏ vừa nhiệt tình vừa thân thiện này làm cho hơi lúng túng.

Thảo nào lại được nuôi thả, với tính cách hoạt bát như vậy, e là trong nhà cũng chẳng có cái l*иg nào giữ nổi bé hamster này.

Nghĩ vậy, anh bước tới trước cửa và gõ nhẹ: "Cốc cốc cốc."

Người ra mở cửa chính là Du Nguyên Châu, lúc ấy đang nói chuyện với con gái về chuyện nhà bên "kẻ cặn bã", nên nhìn thấy Mục Phi Dật vẫn chưa rời đi thì có chút bất ngờ.

"Cậu hai Mục, sao cậu vẫn chưa đi?" Vừa nói ông vừa mở cửa, mời anh vào: "Hôm qua ở đây vừa xảy ra chút chuyện, trong nhà hơi lộn xộn một chút, xin lỗi nhé."

"Không sao." Mục Phi Dật đúng là định rời đi ngay sau khi đưa người về, chỉ là bị một cuộc điện thoại níu lại.

Ai ngờ vừa cúp máy, anh đã gặp cảnh mèo vồ chuột ngoài đời thực. Con chuột hamster lanh lợi còn men theo ống quần anh mà trèo lên để trốn nguy hiểm.

Nghĩ đến đây, Mục Phi Dật chỉ vào túi áo ngực của mình: "Cháu đến để trả nhóc con này."

"Ơ..." Du Nguyên Châu sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng.

Từ trong phòng ngủ, Du Điềm Vi đang dọn hành lý, định đi ra chào khách, nhưng cô vừa thấy đã hít ngược một hơi lạnh: "Thử Thử!" Sao em lại chui vào túi người khác hả?

Mà, mà lại còn là túi áo của cậu hai Mục?

Lưng Du Điềm Vi toát đầy mồ hôi lạnh. Ranh con này, chẳng lẽ biến thành hamster rồi thì não cũng teo theo, không biết sợ nữa hả!

"Chít chít chít." Thử Thử vẫy một cái móng nhỏ, cái còn lại vẫn ngoan ngoãn đặt trên mép túi áo.

"Thật sự làm phiền anh quá rồi." Du Điềm Vi lén trừng mắt với Thử Thử một cái, rồi lập tức vội vàng tỏ ra nhiệt tình và lễ phép, đưa tay ra với cậu hai Mục: "Không ngờ Thử Thử lại thích anh đến thế."

Nếu không phải vì hoàn cảnh không cho phép, Du Điềm Vi ngay khi nhìn thấy Thử Thử đã muốn nhào tới tông thẳng người đàn ông này vào tường, tay còn lại thì kéo túi áo anh ra kiểm tra.

"Nó bị một con mèo hoa đuổi đến tận dưới tầng." Mục Phi Dật gõ nhẹ lên đầu Thử Thử một cái: "Về nhà rồi." Anh túm nó lên, đưa cho Du Điềm Vi.

Thử Thử để lại trong túi áo anh một hạt lạc thơm phức như lời cảm ơn.

"Chít chít." Tạm biệt nhé.

Cậu vẫy móng, rồi ngoan ngoãn ngồi lên vai chị gái mình.

Du Nguyên Châu thở phào nhẹ nhõm, vừa nhìn đồng hồ thì thấy đã đến buổi trưa. Ông nhìn quanh, hỏi: "Tiểu Điềm, em trai con đâu rồi? Gọi nó ra chào cậu hai Mục một tiếng."

"Em đi xuống tầng rồi ạ." Du Điềm Vi lập tức ra hiệu bằng ánh mắt cho ba mình, đừng hỏi, giờ đừng hỏi, có người ngoài, đừng hỏi.

Nhưng Du Nguyên Châu chẳng nghĩ nhiều đến thế, còn rút điện thoại ra nhanh hơn một bước: "Để ba gọi điện cho nó." Vừa nói ông vừa chân thành mời Mục Phi Dật: "Cũng đến trưa rồi, hay bốn người chúng ta cùng ăn một bữa nhé?"

Sau đó, ông lại quay sang nói với Du Điềm Vi: "Con mang chuột hamster vào nhốt trong l*иg đi, kẻo lại chạy ra ngoài bị mèo đuổi."

Du Điềm Vi thật sự khổ mà không nói được. Ba cô nói ba chuyện thì cả ba đều không làm nổi.

Trong nhà không có l*иg hamster, điện thoại em trai không thể gọi, mà muốn ăn trưa thì phải để Tiêu Nguyên có cơ hội biến lại thành người mới được!

Vừa nghĩ cách "chữa cháy", cô vừa vội vàng ấn tay ba mình xuống: "Đừng đừng đừng, để con gửi tin nhắn cho nó, bảo nó quay về ngay."

"Nhắn tin thì chậm lắm, ba gọi luôn." Điện thoại đã kết nối, nhưng Du Nguyên Châu còn chưa kịp nói gì thì mọi người đã nghe thấy tiếng chuông "tinh linh linh" vang lên từ trong miệng của con chuột hamster nhỏ đang ngồi trên vai Du Điềm Vi.