Thử Thử nghĩ đến đó liền tan vỡ, chỉ có thể dùng móng vuốt ôm lại đôi tai tròn vo của mình: "Chít chít chít!"
Tại sao, tại sao Thử Thử lại phải đến cái nơi quỷ quái này?
"Chít chít chít!" Còn nữa còn nữa, đồ vật Thử Thử trữ mấy trăm năm nay đâu rồi, sao mà chẳng còn thứ gì thế?
Nghĩ vậy, bé hamster cực kỳ đau khổ, vươn hai chỉ chân nhỏ màu hồng nhạt xoa xoa nắn nắn mặt mình, túi không gian bên trái, rỗng tuếch.
Túi không gian bên phải, cái gì cũng không có.
À, cũng không đúng, bên trong có hai bịch snack khoai tây vị dưa leo vừa mới nhét vào.
Kỳ ghê, rõ ràng vị nguyên bản mới là ngon nhất!
"Chít chít chít QAQ!" Nhưng mà, kho hàng của Thử Thử không có gì cả! Nghĩ thế Thử Thử liền không chịu được nước mắt lưng tròng, lại chưa chịu từ bỏ, lăn người ngồi dậy, tiếp tục xoa xoa nắn nắn mặt mình.
Cuối cùng, cùng với tiếng đập cửa mạnh bạo, Thử Thử cực kỳ bi thương lăn lộn khắp nơi, một đoàn lông xù xù, giống hệt như một cái bánh tiêu tròn vo đầy hạt mè được chiên vàng thơm ngon nằm trên mặt đất.
Hamster nhỏ màu trà sữa hít hít mũi đầy ủy khuất, nằm liệt trên mặt đất như không còn gì luyến tiếc, đưa bụng tuyết trắng lên trời.
"Chít chít chít."
Đây rõ ràng là muốn mạng của Thử Thử mà.
Thử Thử nhặt lên một que chocolate rơi trên đất, nhét đầu nhỏ vào trong miệng. Uất uất ức ức nghĩ, có một chút còn hơn không, trước khi tận thế đến, cậu phải cố gắng lại một lần nữa lấp đầy không gian!
Thử Thử nắm chặt tay, lại lần nữa bốc cháy lên hi vọng: "Chít chít chít!" Hiện tại cậu sẽ đi ra ngoài xử lý đám khốn nạn, phiền phức gây trở ngại cho việc Thử Thử tích trữ lương thực!
Nguyên chủ vừa mới bị con riêng của ba cậu cùng mẹ kế đẩy mạnh, đầu đυ.ng vào tường, trước khi ngất xỉu thì chạy trốn về phòng.
Hiện tại thằng con hoang kia còn ở ngoài cửa càn rỡ gào to: "Ông đây mới 13 tuổi! Còn cách lúc chịu trách nhiệm hình sự vài tháng đâu!"
"Bây giờ ông đây có đâm chết mày cũng không phải ngồi tù!"
"Biết điều thì hiện tại chuyển nhượng căn nhà lớn này qua cho tao!"
Lúc này, có một giọng nói dịu dàng khuyên thằng súc sinh kia: "Em trai, anh em là người tốt, chắc chắn là không đành lòng nhìn gia đình bốn người chúng ta chen chúc nhau trong một căn nhà nhỏ, sẽ đem căn nhà lớn này nhường cho chúng ta. Em đừng kích động, có chuyện gì thì từ từ nói, anh em sẽ nghe."
Thử Thử xoa xoa nắn nắn mặt mình: "Chít chít..." Đây là vai chính sao?
Đúng là kỹ nữ...
Thanh âm ồn ào ngoài cửa làm Thử Thử đau đầu.
Đột nhiên đầu nhỏ lông xù xù nghiêng sang một bên, đôi mắt đen nhánh xoay vòng, Thử Thử có ý kiến hay rồi!
Viên cầu nhỏ tròn vo nhảy lên trên tủ đầu giường, dẩu mông, móng vuốt nhỏ hì hục hì hục kéo ngăn tủ ra, lấy ra giấy chứng nhận bất động sản cùng thẻ ngân hàng nhét vào trong miệng, lại nhét vào trong miệng.
Thử Thử lại nhảy đến trước két sắt, đứng trên két sắt, lộ ra đệm chân hồng nhạt, duỗi dài chân nhỏ, ấn mật khẩu.
Sau đó nhảy lên tay nắm của két sắt, hai chỉ chân nhỏ phía trước ôm lấy tay cầm, chân sau giẫm xuống, Thử Thử muốn thử dùng trọng lực của bản thân mở cửa két sắt ra.
Sau khi nhảy vào trong két sắt, thì đem toàn bộ châu báu, tiền mặt, còn có một ít sổ tiết kiệm, nhét hết vào trong miệng.
"Oa!" Thử Thử đột nhiên ngẩn ra, Thử Thử nên bỏ vào không gian bên trái vẫn là không gian bên phải?
"Hưu!" Bé hamster bụ bẫm ngốc ngốc nhìn đồ vật tràn đầy két, ngốc mao trên đầu đều phải nhảy ra tới.
"Chít chít..." Vừa rồi nhét đồ ăn vặt vào bên phải, vậy sau này những thứ không thể ăn đều nhét vào bên trái thôi.
Chỉ là những thứ này, lát nữa còn phải lấy ra lại.
Sau khi làm xong hết, Thử Thử lại nhắn một tin cho chị họ, cuối cùng nhảy đến trước nút báo nguy trong phòng ngủ, là một tiểu yêu quái biết tuân thủ pháp luật, cậu lựa chọn báo cảnh sát!
Chung cư cao cấp chính là có điểm này tốt, bé hamster mập mạp vừa "chít chít" lẩm nhẩm lầm nhầm, vừa dẩu mông, nỗ lực chui ra từ kẹt cửa.
Bánh chuột nhỏ bẹp bẹp, nhìn bên trái, lại nhìn bên phải, nhân lúc bốn người kia không chú ý, Thử Thử nhảy vào trong túi xách của mẹ kế, muốn đem trang sức vừa mới lấy ra từ trong két, bỏ vào trong!
Thử Thử ngồi trong túi sách, xoa nắn gương mặt, móc ra một bộ vòng cổ kim cương cùng khuyên tai còn có nhẫn, lại móc ra ngọc bài phỉ thúy đế vương.
Cuối cùng Thử Thử nấc một cái, xoa nắn mặt nhỏ béo tròn của mình, nháy mắt móc ra năm sáu vòng vàng lớn!
Đây là thứ lần đầu tiên cậu út kiếm ra tiền mua cho mẹ cậu đó!
Hamster nhỏ vừa lòng nhảy đến miệng túi, dò ra đầu nhỏ lông xù xù, Thử Thử thám thính!
Cậu muốn quan sát xem đám Boss đầu tiên trông như thế nào, có phải là mặt mày khả ố giống như trong trí nhớ của nguyên chủ không.
Thử Thử biết, nếu không nhân cơ hội này nhanh chóng xử lý đám người xấu này, thì hơn nữa tháng tiếp theo cậu hoặc là trốn đông trốn tây tích trữ lương thực.
Hoặc là sẽ bị đám người xấu này quấn lấy khó có thể thoát thân, khó mà tích trữ lương thực được.
Toàn bộ những ai gây trở ngại Thử Thử tích trữ lương thực, thì đều là kẻ địch!
Một thiếu nữ mi thanh mục tú, dịu dàng khuyên lão ba cặn bã cậu: "Ba đừng tức giận, em trai hiểu chuyện, biết mấy năm nay người không đến thăm em ấy cũng là có nổi khổ trong lòng."
Thử Thử khinh thường lau lau miệng nhỏ lông xù xù, còn hung hăng mà run run chòm râu nhỏ.
"Chít chít!" Có nỗi khổ trong lòng cái gì chứ? Còn không phải là cầm tiền nhà cậu dưỡng mẹ con tiểu tam mấy người?
"Du Tiêu Nguyên không theo họ ba, đúng là không hiểu chuyện." Lão ba cặn bã còn thở dài đầy buồn rầu: "Lúc trước đúng là không nên để nó mang họ Du! Không được dạy dỗ chút nào cả."
A, Thử Thử nghe hết nổi rồi!
Nhanh chóng nhảy ra ngoài, còn chạy vào trong áo khoác cùng túi xách nhỏ của thiếu nữ, cũng nhét vài món trong đó, ngay cả lão ba cặn bã ngồi trên sô pha, Thử Thử cũng lấy hết can đảm, lén lút theo khe hở sô pha thò lại gần thả mấy thỏi vàng nhỏ vào trong ống quần lão.
Làm xong những chuyện này, Thử Thử vỗ móng vuốt: "Chít chít chít" những món này đủ cho cả nhà mấy người ở trong ngục giam tương thân tương ái.
Sẽ không thể ảnh hưởng đến việc Thử Thử tích trữ lương thực!
Tiếp đó cậu lại vội vàng dẩu mông chạy trở về, biến sang hình người đồng thời nổi giận đùng đùng mở ra cửa phòng: "Tôi theo họ mẹ tôi, còn không phải là do ông vô dụng chỉ có thể ở rể nhà họ Du chúng tôi!"
"Mẹ tôi vì bệnh mà chết sớm, cái kẻ chỉ biết ăn cơm mềm như ông trước khi đi còn không phải vì cầm được một khoản tiền bán mình lớn mà từ bỏ quyền nuôi nấng rồi cút về quê quán sao?"
"Nói cho dễ nghe? Thì cũng chỉ là đã nghèo còn tham, lúc mẹ tôi cùng ông ngoại còn sống thì chỉ biết mỗi việc làm bộ làm tịch gạt người!"
"Mày! Thằng súc sinh nhà mày!" Lão ba cặn bã bị vạch trần sự thật, thẹn quá thành giận tóm lấy cây gậy muốn đánh Du Tiêu Nguyên.
Chuyện xấu hổ mất mặt nhất đời này của lão ba cặn bã chính là chuyện này, tuy rằng lão cũng từ trong đó vớt được một khoản tiền lớn.
"Sao em có thể nói ba như thế? Ba không phải là người như vậy, có phải em hiểu lầm gì hay không?" Thiếu nữ kia ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng lại xông tới giữ chặt tay Du Tiêu Nguyên, để cậu bị đánh.
Du Tiêu Nguyên lật tay ấn đầu ả vào bể cá kim long ở bên cạnh, sức lực mạnh đến mức ả không thể phản kháng được, cô ả "ùng ục ùng ục" uống vài ngụm nước.
Mà cậu thì lập tức chạy về phía cửa nhà, vừa chạy vừa kêu: "Gϊếŧ người rồi, bà con nghèo trong nhà vừa lên đây đã muốn cướp nhà của tôi, tôi không cho, họ liền muốn gϊếŧ người."
Giỏi ghê, cậu vừa khóc vừa kêu chạy thẳng xuống dưới tầng, đối diện với bảo an của khu dân cư đang dẫn theo cảnh sát cùng với chị họ của cậu vội vàng chạy đến.
Mà phía sau cậu, lão ba cặn bã cùng con trai bảo bối của lão vừa vặn một người cầm dao phay, một người cầm gậy kêu đánh kêu gϊếŧ đuổi theo cậu vừa đánh vừa chém, luôn miệng la mắng.
Nói xem có trùng hợp không!
Du Tiêu Nguyên nhỏ yếu, bất lực lại đáng thương mệt mỏi ngã vào bên chân chú cảnh sát: "Bọn họ vọt vào nhà, cướp đi di vật mẹ để lại cho cháu trong két sắt, còn muốn cưỡng ép cháu chuyển nhượng căn nhà trị giá hơn ba mươi triệu này cho họ."
"Cứu cháu..." Nói xong, cậu còn không quên đem danh sách vật phẩm trong két sắt đưa cho chị họ, rồi mới "bộp" một tiếng ngất xỉu.
Chờ tỉnh lại, Thử Thử phải đi siêu thị, trước tiên mua sắm ba xe đẩy hàng lớn!