Chương 19

Chuột hamster nhỏ tức đến mức biểu diễn luôn một cú đá xoay 360 độ bằng chân sau ngay trong lòng bàn tay của anh: "Chít chít!"

Ai da!

Một cú đá thẳng vào chóp mũi của "ân nhân".

Dùng hành động thực tế để nói với anh rằng, cho dù là với Thử Thử, cũng không được làm mấy chuyện đen tối đâu nhé.

Mục Phi Dật vừa mới nhìn thấy con chuột hamster này, trong điện thoại của đối tác.

"Thôi được, để tao đưa mày lên." Con chuột hamster này có vẻ rất giỏi chạy trốn, trông thì rất dễ thương và hoạt bát, nhưng...

Cậu hai Mục thu lại cảm xúc của mình, trở về với vẻ mặt vô cảm thường ngày.

Tuy bề ngoài nghiêm trang là vậy, nhưng bé chuột hamster bị anh giữ trong lòng bàn tay lại cảm thấy con người này không hề nghiêm túc.

Cứ bóp bụng cậu mãi, cứ "nghịch" cậu mãi.

Thử Thử tức phồng má, dùng móng vuốt nhỏ cố đẩy bàn tay đang xoa má mình ra, nhưng mà, nhưng mà!

"Chít chít chít!" Tức quá, không đẩy nổi!

Mục Phi Dật nhấn thang máy, trong lúc chờ đợi vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh cúi đầu xoa bóp bé chuột hamster nhỏ đang cố hết sức đẩy ngón tay anh ra.

Màu trà sữa, mắt to, đen láy sáng ngời, tai nhỏ xinh, lông mượt mà, bụng màu hồng trắng, trông cũng xinh đấy.

Nhưng nhìn hai má chuột nhỏ phúng phính thế kia, sao anh xoa mãi mà không xoa ra được lương thực dự trữ bên trong? Hửm?

Mục Phi Dật thản nhiên ấn nút lên tầng 12, vẫn còn đang suy nghĩ, lẽ nào bé chuột hamster này thực sự chỉ trông mập thôi?

Thử Thử bị xoa má hoàn toàn không biết, con người đang "nghịch" cậu có ý đồ xấu xa cỡ nào.

"Chít chít chít!" Đủ, đủ rồi, đủ rồi, đừng xoa nữa.

Thử Thử sắp bị xoa đến ngất rồi QAQ.

Cái, cái con người này thật kỳ lạ, sao lại không thích xoa bụng Thử Thử, mà cứ thích xoa má Thử Thử thế chứ?

Thử Thử chỉ khi đi làm ở cửa hàng thú cưng, lén ăn vụng mười cân thức ăn của hamster, mới bị xoa má để kiểm tra hai bên má có dự trữ thức ăn không. Vì vậy, cậu hoàn toàn không nghĩ tới việc con người đẹp trai này, ngay lần đầu gặp mặt đã nắm lấy khuôn mặt mũm mĩm của cậu để kiểm tra xem cậu có tích trữ lương thực không.

Đáng ghét quá đi!

"Tinh." Cửa thang máy vừa mở ra, Mục Phi Dật giữ vẻ mặt nghiêm túc, định đặt bé chuột hamster nhỏ xuống đất để tự đi vào.

Ai ngờ Thử Thử lại lanh lẹ bò dọc theo cánh tay anh, chui tọt vào túi áo khoác ngoài của bộ vest.

Tự chui vào, ngồi yên ngoan ngoãn bên trong, hai cái móng nhỏ đặt lên mép túi áo, ngửa đầu lên, đôi tai cụp xuống trông rất ngoan ngoãn ngọt ngào. Cậu ngẩng cái đầu nhỏ nhìn anh với đôi mắt đen láy tròn xoe long lanh.

Dường như đang hỏi: Sao thế? Nhìn Thử Thử làm gì vậy? Đi thôi nào!

Thử Thử thực ra đã hiểu nhầm, cậu tưởng rằng trốn trong túi áo sẽ tránh được việc bị "nghịch".

Cậu đâu biết rằng, con người này vốn định đặt cậu xuống để tự cậu quay về.