Chương 13

"Hừ, con bé này lại lén nuôi một con chuột hamster nhỏ sau lưng tôi." Tuy ngoài miệng thì không đồng ý, nhưng Du Nguyên Châu vẫn không nhịn được mà lẩm bẩm: "Nhưng con chuột nhỏ này đúng là trông xinh thật."

Cậu hai Mục liếc nhìn theo phản xạ, trong ảnh là một con chuột hamster nhỏ trông cực kỳ mềm mại, giống như một bé con còn chưa cai sữa, ánh mắt trong veo ngơ ngác nhìn về phía xa.

Hai cái chân trước màu hồng nhạt rũ xuống trước ngực một cách ngoan ngoãn, cậu lười biếng, nằm thoải mái trên chiếc chăn mềm mại.

Lần đầu tiên nhìn thấy con chuột hamster này, ý nghĩ duy nhất trong đầu cậu hai Mục là: "Chắc là vẫn chưa cai sữa nhỉ?" Nhỏ thế này mà đã đem về nuôi rồi sao? Có phải là không giành được đồ ăn trong ổ nên mới bị đem bán không?

Nhưng trông bụ bẫm như vậy thì chưa chắc là không giành được ăn, cũng có thể là giành ăn quá nhiều, cửa hàng thú cưng nuôi không nổi nữa nên muốn bán đi.

"Có lẽ vậy? Về nhà tôi hỏi thử xem." Du Nguyên Châu nhắn lại cho con gái là mình sắp về rồi, sau đó mỉm cười cất điện thoại. Ông tiếp tục trò chuyện với cậu hai Mục về chuyện hợp tác.

Nhân tiện nói chuyện cậu hai Mục có ý định bán hai nhà máy thực phẩm mà mình đang sở hữu, Du Nguyên Châu lại nhớ đến con gái của mình, Điềm Vi, đã nói rằng nhóc Tiêu Nguyên muốn mua chúng.

Phía bên kia, Du Điềm Vi thấy ba mình nói rằng có thể thu mua hai nhà máy thực phẩm từ nhà họ Mục, trong đó có một công ty sản xuất đồ hộp, cô lập tức vui mừng chạy đến sau lưng Thử Thử, hít một hơi sữa thơm ngọt của hamster nhỏ: "Bé ngoan, em đúng là cục cưng may mắn của chị đây."

"Chít?" Thử Thử quay đầu lại, nhìn chị mình một cách không hiểu, đôi mắt đen láy đầy vẻ ngây thơ, hoang mang.

Ngoan ngoãn, thơm mùi sữa.

Thấy vậy, Du Điềm Vi cảm thấy trái tim mình như tan chảy: "Ôi! Bé cưng của chị." Nói xong, cô lấy ra một bình sữa nhỏ từ trong túi!

"Xem chị mang gì cho em đây!" Du Điềm Vi thật sự có ý định nuôi một bé chuột hamster nhỏ. Ngày hôm qua cô đã chuẩn bị đi sang nhà người khác để chọn một bé hamster mập mạp, thơm mùi sữa.

Nuôi trong nhà cô thì ba cô cũng không phản đối được.

Nhưng ai mà ngờ được!

Bé con lại từ trên trời rơi xuống! Như vậy thì cô có thể đường hoàng mang về quê, oai phong lẫm liệt, cung phụng như tiểu tổ tông cũng không thành vấn đề.

Lúc ấy, Du Điềm Vi định chuẩn bị sẵn mọi thứ cho chuột hamster rồi mới đi chọn bé chuột, nên trong nhà cô có đầy đủ đồ dùng, ví dụ như bình sữa mini dành riêng cho hamster!

Cái bình sữa đó nhỏ xíu, chỉ dài khoảng bằng hai đốt ngón tay.

Thử Thử ngơ ngác ôm lấy bình sữa nhỏ, ngây ngốc nhìn chị mình, rồi lại nhìn cái bình sữa tỏa mùi thơm ngậy trước mặt.

"Chưa ăn sáng phải không, chị vừa hay mang cho em đây." Du Điềm Vi xoa đầu Thử Thử: "Tiếp theo, cứ giao cho chị là được rồi."

Nói xong, cô hào hứng chạy đi thu xếp hành lý giúp cậu em trai bé bỏng của mình.

Thử Thử tựa lên chiếc chăn mềm, hai chân trước và sau cùng ôm lấy bình sữa, "rột rột" uống mấy ngụm, ánh mắt vẫn tha thiết nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ôi, Thử Thử à, rốt cuộc mình quên mất chuyện gì quan trọng rồi nhỉ?

"Chít chít chít!" Miếng ngọc bội!

Thử Thử lập tức quăng bình sữa, nhảy phốc xuống giường: "Chị ơi, em ra ngoài chút nhé!"

"Biến lại thành người rồi hẵng ra ngoài cho chị!" Du Điềm Vi đuổi theo: "Chẳng lẽ em còn muốn tình cờ gặp lại con mèo hoa mập đó sao?"