Chương 12

"Ông đây mới mười ba tuổi, bọn mày tính là cái thá gì! Không đủ tư cách bắt tao! Mau thả ông nội tụi mày ra ngay! Nghe thấy chưa?"

"Lấy thì lấy, nó là anh tao, tao muốn lấy thì lấy!" Bị hai cảnh sát giữ chặt hai bên, nó vừa giãy giụa vừa gào thét.

Dáng vẻ ấy khiến cho lông mày của Du Nguyên Châu nhíu chặt lại: "Loại tội phạm gϊếŧ người tương lai như thế này mà cũng không đưa vào trại giáo dưỡng thiếu niên à?"

"Thằng nhóc này chưa phạm tội hình sự nghiêm trọng nào, lại thêm luật bảo vệ thiếu niên hiện giờ..." Viên cảnh sát già đứng cạnh hút thuốc, chân mày nhíu chặt: "Loại như nó, sau này thể nào cũng lại rơi vào tay bọn tôi!"

Du Nguyên Châu lắc đầu tỏ vẻ chán ghét, vừa định xoay người mở cửa xe thì thằng nhóc kia đột nhiên chú ý tới bên này, nó gào về phía ông.

"Lão già không chịu chết kia, bảo Du Tiêu Nguyên rửa sạch cổ chờ đấy cho ông! Đợi đến khi ông nội mày ra ngoài, ông sẽ đâm chết nó! Đến lúc nó chết rồi, ông đây sẽ thừa kế tài sản của nó. Nhà vẫn là của tao! Tiền cũng là của tao!"

Sắc mặt Du Nguyên Châu lập tức trở nên u ám, lao lên định đánh chết thằng ranh con đó, nhưng một bàn tay từ trong xe phía sau bất ngờ vươn ra, giữ chặt cổ tay ông: "Đừng manh động."

Giọng nói trầm thấp nhưng vô cùng kiên quyết, mang theo khí thế đáng tin cậy.

Viên cảnh sát già vừa rồi tưởng suýt nữa đã xảy ra chuyện, khi ông ấy chạy tới thì đúng lúc thấy Du Nguyên Châu bị giữ lại, lúc này ông ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó, một người đàn ông mặc quần tây đen, sải bước dài bước xuống từ trên xe.

Chiếc kính gọng bạc khiến đôi mắt sâu thẳm như biển phía sau tròng kính của anh càng thêm lạnh lẽo. Thân hình anh thậm chí còn cao hơn cả Du Nguyên Châu, một người từng đi lính, trông anh cũng đĩnh đạc, cứng cáp hơn.

Giọng nói thờ ơ, mang theo vài phần xa cách của anh vang lên: "Đây là đồn cảnh sát, về nhà rồi hẵng nói." Nói tới đây, anh càng hạ nhỏ giọng: "Bây giờ càng tỏ ra để ý, thì sau này làm gì cũng khó."

Du Nguyên Châu tất nhiên là hiểu ý đối phương, lúc này ông chỉ đành không cam lòng nhìn thằng ranh bị bịt miệng kia, vẫn kiêu ngạo giơ ngón giữa về phía ông.

Ông nghiến răng, nói: "Hôm nay nghe lời cậu, cậu hai Mục."

Đợi hai người quay lại trong xe, Du Nguyên Châu mới điều chỉnh lại cảm xúc, mặt đầy áy náy: "Xin lỗi, làm phiền cậu đưa tôi một đoạn đường lại còn phải chứng kiến cảnh chướng tai gai mắt thế này."

"Chuyện của Tổng giám đốc Du quan trọng hơn, mấy kẻ ti tiện như vậy không cần để tâm." Chàng trai tuấn tú chậm rãi tháo kính xuống, đôi mắt lạnh lẽo dưới mái tóc đen khẽ ánh lên vẻ châm chọc: "Dù sao thì ai cũng biết, đáng sợ nhất là con chó không sủa. Còn loại biết sủa này, sớm muộn gì cũng bị người khác ngấm ngầm xử lý thôi."

"Cậu hai Mục nói đúng." Du Nguyên Châu đương nhiên hiểu rõ điều này trong lòng, chỉ là khi bản thân rơi vào hoàn cảnh ấy thì khó mà giữ được bình tĩnh.

Đương nhiên, người bên cạnh ông đâu phải người bình thường. Nghĩ tới đây, ông lại cảm ơn đối phương thêm lần nữa: "Hôm qua vốn định quay về sớm, ai ngờ máy bay lại gặp trục trặc." Đang nói thì ông nghe thấy tiếng tin nhắn. Ông rút điện thoại ra, vừa xem vừa nói: "Nếu không nhờ cậu hai Mục tiện đường đưa tôi một đoạn, e là giờ này tôi còn chưa về được đâu." Nói xong, ông bật cười bất đắc dĩ, tiện tay mở tin nhắn do con gái gửi đến.