Một lát sau, Thử Thử trèo đèo lội suối ngậm ngọc bội chạy lên trên đồi núi sau vành đai xanh của khu dân cư, rồi ném ngọc bội xuống đất.
"Đánh đi, còn không đánh thì trả lại đồ vật trong hai không gian cho ta." Thử Thử kiêu ngạo dùng trảo trảo nhỏ chống nạnh, nhìn không trung.
Trên bầu trời âm u hình như đang ấp ủ gì đó, mà lúc này Khôn Thiên Nha chui ra khỏi ngọc bài: "Ngươi nghĩ ngươi là ai, Thiên Đạo sẽ nghe ngươi chắc?"
Lời còn chưa dứt, một đạo thiên lôi to bằng cánh tay đánh thẳng xuống đầu Khôn Thiên Nha.
Cả người Khôn Thiên Nha lập tức đầy máu, sắc mặt tái nhợt quỳ gối trên ngọc bài: "Sao có thể?"
Thử Thử lông xù xù đầy khí thế chính nghĩa nhìn Khôn Thiên Nha: "Ngươi trước thì phản bội chủ nhân! Sau thì khi dễ bá tánh, tích trữ lương thực không dùng, lợi dục huân tâm, ích kỷ, tự cho là đúng."
"Nếu không phải ngươi cấu kết với Tiêu Ngọc Oản, hại chết nguyên chủ, cũng trợ nàng làm hại thương sinh, tự lập vì vương, dẫn thế giới này đi hướng diệt vong, cũng sẽ không có ta xuất hiện. Khôn Thiên Nha, làm khí linh làm khí yêu, ngươi còn không rõ nhân quả luân hồi sao?"
Thử Thử với khí thế áp đảo bị gió thổi qua, lông tơ trên mặt đều bị thổi hết ra sau, lộ ra khuôn mặt nhỏ đầy chính nghĩa, cùng với vầng trăng lưỡi liềm nho nhỏ lấp lánh ánh bạc trên mi tâm.
Khôn Thiên Nha tức giận phun ra một ngụm máu tươi, bị thiên lôi đánh đến run rẩy cả người, lại vẫn không cam lòng hỏi cậu: "Ngươi, ngươi chẳng lẽ là Bao Chửng chuyển thế?"
"Ừm, không phải." Thử Thử duỗi móng vuốt gỡ sticker nhỏ trên đầu xuống cho hắn xem: "Đây là giấy dán mới gỡ ra từ trên người con mèo mập kia."
Hôm nay con mèo mập kia đã chơi với các bạn nhỏ rất lâu, nên trên người nó bị dán rất nhiều sticker.
Trên đường chạy trốn Thử Thử đã thuận tay gỡ lấy một sticker vầng trăng lưỡi liềm xinh đẹp lấp lánh!
Khôn Thiên Nha phun ra ngụm máu tươi, thân ảnh đều phai nhạt rất nhiều.
"Ngươi! Ngươi!" Hắn suy yếu ngã xuống: "Đời này ta chưa làm gì cả, ngươi không thể vu oan giá họa như vậy được!"
"Nếu ngươi không nghĩ như vậy, thì nguyên chủ cũng đã không phải chết." Thử Thử cười lạnh, vừa định tiếp tục nói, má trái của cậu đột nhiên phát ra ánh sáng đủ mọi màu sắc, còn có tiếng chuông điện thoại "Jingle Bells".
Thử Thử móc điện thoại ra: "Alo? Là người giao hàng của siêu thị sao? Cảm ơn cảm ơn, ang đặt trước cửa là được, tôi đang đi dạo dưới tầng, lập tức quay lại lập tức quay lại."
Thử Thử cúp điện thoại, cười lạnh nhìn Khôn Thiên Nha suy yếu: "Ta đi lấy cơm hộp trước! ngươi cứ tiếp tục ở đây chịu đánh đi."
Nói xong, Thử Thử lập một kết giới nhỏ rồi xoay người, vặn vẹo mông nhỏ béo tròn của mình với Khôn Thiên Nha, hưng phấn chạy về nhà.
Hiện tại đã hơn 9 giờ tối, trong khu dân cư không có nhiều người đi dạo.
Khi Thử Thử mới vừa đi đến cửa cầu thang, thì nhìn thấy anh trai giao hàng bước ra, Thử Thử vọt qua, "Xẹt" một tiếng, chui vào khe cửa.
Nhà cậu ở tầng 12, cậu không muốn bò cầu thang đâu.
Năng lực leo núi của hamster nhỏ rất mạnh, dù cho mặt tường có bóng loáng đến mức nào đi nữa cậu cũng có thể bò lên trên được.
Thử Thử bấm nút mở cửa, nhảy vào thang máy, sau đó ngoan ngoãn tránh ở trong góc.
Nhưng khi thang máy đang muốn đóng lại, thì đột nhiên có một chàng trai dắt theo husky vội vàng chạy vào.
"Ai, từ từ, từ từ!"
Husky kia xông thẳng tới, thành công dùng mũi ngừng cửa thang máy lại!
Thử Thử hoảng sợ, trực tiếp co rụt người trốn vào trong một góc.
Thời điểm chàng trai đó chạy vào còn kỳ quái sao bên trong không có ai, thì sau đó liền nhìn đến chú chuột hamster nhỏ đang dẩu mông run bần bật ở trong góc thang máy.
"Ai? Ai ai?" Chàng trai trông khá đẹp, hắn ngồi xổm xuống chọc chọc mông nhỏ của chú chuột hamster màu trà sữa: "Nhóc ở nhà nào thế?"
"Chít chít chít QAQ!" A a a, sao Thử Thử lại xui xẻo như vậy?
Xuống tầng thì đυ.ng phải mèo mập, lên tầng thì đυ.ng phải husky!
Husky kia còn muốn dùng đầu lưỡi liếʍ Thử Thử!
"Chít chít chít!" A a a, nó liếʍ Thử Thử, liếʍ Thử Thử!
Hamster nhỏ điên cuồng dùng móng vuốt đẩy miệng Husky ra, đáng tiếc Thử Thử quá nhỏ yếu bất lực, cục bột nhỏ như cậu sao có thể là đối thủ của Husky chứ.
Tên husky này lại còn vui đến điên rồi, nhìn thấy hamster nhỏ tức đến dậm chân "Chít chít!" với mình, càng hưng phấn hơn nữa, đầu lưỡi ném đến bay nhanh.
"Gâu gâu gâu!" Lao người về phía trước.
"Rầm!" một tiếng, va vào góc tam giác của thang máy...
Thử Thử đập mông xuống đất, vươn đầu lưỡi châm chọc husky: "Lêu lêu lêu."
Ngốc chết được, quả nhiên là husky không có đầu óc.
Husky đang choáng váng nhân cơ hội đánh lén! Không ngừng liếʍ liếʍ liếʍ hamster nhỏ! Đầu lưỡi thẳng đánh vào đầu Thử Thử!
Còn may là chàng trai nhanh chóng kéo husky nhà mình lại: "Nhóc là bạn nhỏ nhà ai thế?"
Thử Thử dán sát cả người vào góc thang máy, đầu đều ướt dầm dề, ủy khuất hít hít mũi.
"Chít chít chít..." Nếu biết sẽ gặp phải husky, cậu! Cậu, cậu cũng không muốn bò cầu thang...
Căm tức nhìn tên husky còn đang kích động muốn xông tới chơi với mình kia, Thử Thử kháng nghị vẫy vẫy móng vuốt nhỏ.
"Vậy nhóc ở tầng nào?" Chàng trai suy nghĩ một chút, nâng bé hamster đi đến trước bảng nút thang máy.
"Tầng 2? Tầng 3?"
Thử Thử nhón chân, đứng trong lòng bàn tay chàng trai ấn số 12.
Móng vuốt nho nhỏ màu hồng nhạt, hùng hổ vỗ một cái "
Chàng trai "phụt" một tiếng, suýt nữa thì bật cười.
Móc ra khăn giấy lau khô bé hamster đã bị chó ngốc nhà mình liếʍ đến ướt dầm dề, lau xong cũng vừa vặn đến tầng 12.
Chàng trai đặt Thử Thử xuống đất: "Lần sau đừng lén trốn ra ngoài nhé, lỡ mà gặp phải đại hoa nhà bác Trương thì nhóc sẽ trốn không thoát đâu đó."
"Chít chít chít!" Đã từng đυ.ng phải rồi!
Thử Thử kháng nghị vẫy vẫy móng vuốt nhỏ, cực kỳ tức giận quay đầu nhào hướng ba túi siêu thị lớn đã được đặt trước cửa nhà mình.
"Hừ, hiện tại chỉ có trữ rất nhiều rất nhiều lương thực mới có thể trấn an tâm linh bị thương của Thử Thử..."
Vào giây phút Thử Thử ngồi xổm trong nhà mở ra ba túi siêu thị lớn, thì cậu út của cậu gọi điện thoại đến.
Đúng vậy, má trái của Thử Thử lại vang lên tiếng "đinh linh linh", vẫn là ánh sáng đủ mọi màu sắc.
Thử Thử vừa kéo một túi gạo 10kg ra, vừa móc di động ra: "Alo, cậu út nha?"
"Tiêu Nguyên, hôm nay cháu không có việc gì chứ?" Du Nguyên Châu bận rộn cả một ngày trời giờ mới rút ra được một ít thời gian rảnh, mệt mỏi xoa xoa thái dương, vừa lo lắng vừa tràn ngập áy náy: "Chú không nghĩ đến tên súc sinh kia vậy mà còn có mặt mũi tới tìm cháu! Yên tâm đi, đợi mai cậu út về liền giúp con trút giận!"
"Không có việc gì không có việc gì đâu cậu út, chị họ nói một nhà bọn họ có thể sẽ cùng nhau ở trong tù mười mấy năm." Thử Thử ngượng ngùng liên tục xua tay.
"Hừ." Trong lòng Du Nguyên Châu vốn không tính tha cho những người đó, nhưng nói đến con gái mình thì nhớ đến chuyện kia: "Tiêu Nguyên, chị cháu sao lại đột nhiên nói muốn mở một siêu thị lớn thế? Nó mới vừa nói với cậu, còn nói là rất gấp nữa chứ, muốn ngày mai liền đi bàn chuyện thu mua."
"Cháu có biết vì sao không?"
"Hửm?" Thử Thử khϊếp sợ nhảy cao 1m tại chỗ.
Chị họ đúng là rất khí phách, Thử Thử còn đang lén lút tích trữ từng chút một, chị họ đã trực tiếp nghĩ đến việc mua một siêu thị lớn?