Sáng sớm, Trang Cửu Tích theo đúng hẹn gặp mặt người phụ trách YG tại một nhà hàng ở trung tâm thành phố để ký hợp đồng.
Ừm... Việc YG không muốn đến hung trạch ký hợp đồng cũng có thể hiểu được.
Quá trình diễn ra rất thuận lợi.
Sau khi trò chuyện ngắn gọn, Trang Cửu Tích, đại diện đội ngũ phát sóng và YG đã nhanh chóng ký kết hợp đồng. Xậu cũng thuận lợi nhận được năm ngàn tệ đặt cọc chuyển vào thẻ ngân hàng.
Mã Ninh, người quản lý phòng marketing, rất nhiệt tình bắt chuyện với Trang Cửu Tích: "Cậu Trang, sau bữa ăn, có muốn đi tìm chút "chương trình giải trí" không?"
"Không cần," Trang Cửu Tích đáp lại một cách chân thành, "Hợp tác vui vẻ, Mã tiên sinh. Thời gian còn lại tôi không quấy rầy các ngài, tôi sẽ đi mua một chiếc iPad rồi về nhà tiếp tục phát sóng trực tiếp."
Người phụ trách đội ngũ phát sóng bên cạnh không khỏi ngạc nhiên, không ngờ kênh phát sóng trực tiếp của mình có một nhân vật như Trang Cửu Tích, không khỏi khiến hắn cảm thấy kính trọng: "Trang tiên sinh thật sự rất kính nghiệp."
Trang Cửu Tích nghiêm túc trả lời: "Một tấc thời gian, một tấc vàng."
Mã Ninh: "..." Thật sự là một người vừa keo kiệt vừa yêu tiền.
Sau khi ăn trưa và tạm biệt với mọi người, Trang Cửu Tích không lập tức trở về mà trước tiên thông báo về khoản thu nhập từ phát sóng trực tiếp.
Ngoài việc chia 70-30 với kênh phát sóng, thư ký Triệu bên trang viên cũng hứa hẹn sẽ có phần thưởng. Vì vậy cậu đã kiếm được sáu ngàn tệ, cộng với tiền đặt cọc quảng cáo, thu nhập trực tiếp đã vượt mức một vạn.
Trang Cửu Tích quyết định dùng ba ngàn tệ để mua một chiếc iPad, phục vụ cho việc vẽ vời.
Khi thanh toán, nhân viên cửa hàng cố tình liếc nhìn chiếc điện thoại cũ của cậu, nhẹ nhàng khuyên: "Tiên sinh, hiện tại trong cửa hàng có mẫu điện thoại mới, sử dụng cùng iPad sẽ hiệu quả hơn, ngài có muốn xem không?"
Trang Cửu Tích kiên quyết từ chối.
Bởi vì cậu rất nghèo và cũng rất keo kiệt.
Máy tính bảng mua về còn dùng để vẽ để kiếm tiền, còn điện thoại di động chỉ cần sử dụng là đủ, không cần thiết phải nâng cấp.
Trên đường về, Trang Cửu Tích nghĩ một chút rồi mở ứng dụng WeChat, chuyển khoản ba ngàn tệ cho cha Trang.
Chỉ trong tích tắc, cha Trang đã nhận được tiền, kèm theo một dấu hỏi nghi hoặc.
Cái dấu hỏi này như thể hỏi cậu: "Tại sao đột nhiên con có tiền?" và "Tại sao con lại gửi tiền cho cha?"
"Ta nghèo điên rồi.": [Con giúp hai vợ chồng hai người trải nghiệm cảm giác tiểu phú hào đó.]
Cha Trang: "..."
Cha Trang: [Ba ngàn tệ mà muốn cho chúng ta cảm giác tiểu phú hào? Con đúng là có hiếu chết ta rồi.]
"Ta nghèo điên rồi.": [Phụ. Từ. Tử. Hiếu.]
Trang Cửu Tích nhớ lại việc cha nói cậu là "có huyết mạch của thần nghèo", liền định viết thêm vài chữ để kí©h thí©ɧ cha Trang, nhưng phát hiện trên màn hình xuất hiện một dấu chấm than màu đỏ.
Ha... cậu đã thành công làm cha đẻ tức giận rồi.
"... Được thôi." Tạm thời buông tha cho Trang lão đầu.