"Quỷ đại ca." Thiếu niên trong lòng ngực hắn, rõ ràng là một nhóc con lắm lời, lúc này vẫn không quên lải nhải: "Tại sao anh nói theo bản năng linh hồn của anh bảo rằng anh dị ứng, mà anh lại không nhớ lúc còn sống có từng bị dị ứng không?"
Ác quỷ với giọng khàn khàn nhàn nhạt đáp: "Ta không có ký ức về lúc là con người."
Đây là lần đầu tiên Trang Cửu Tích nghe về những điều liên quan đến ác quỷ.
Cậu ngáp một cái, mơ hồ hỏi: "Quỷ đại ca, chắc là anh đã chết rất nhiều năm rồi, tại sao vẫn ở lại trong biệt thự này? Có phải anh có chấp niệm chưa hoàn thành không?"
Vốn dĩ muốn hỏi thêm nhiều điều, nhưng những ngày gần đây bị cơn ngứa tai quấy rầy khiến cậu không ngủ ngon, giờ đây cảm giác mát lạnh dễ chịu khiến cậu buồn ngủ, đầu óc trở nên mơ màng.
Không nhận được đáp án, Trang Cửu Tích dần chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ, cậu mơ hồ nghe thấy một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: "Ta không có lựa chọn."
Giọng nói bình tĩnh, lạnh lùng, như đang trình bày một sự thật, không có bất kì cảm xúc nào.
Hắn bị vây trong biệt thự này, không có ký ức, không có quá khứ hay tương lai, ngày qua ngày, năm qua năm, tỉnh dậy vào ban đêm đối diện với sự cô đơn, rồi lại mất đi ý thức khi ánh sáng ban mai xuất hiện.
Chưa bao giờ có quyền lựa chọn.
--------------
Kim đồng hồ cổ tích tắc, như nhắc nhở rằng thời gian từng chút một trôi qua.
Thiếu niên ngủ trên ghế sofa suốt một đêm, đầu gối lên đùi bóng đen, đôi tai hồ ly lộ ra ngoài, đặc biệt đáng yêu. Cái đuôi to của cậu vô thức vung qua vung lại, như đang chìm đắm trong giấc mộng đẹp, tràn đầy vui vẻ.
Khi màn đêm rút đi, mặt trời lặng lẽ xuất hiện, ánh sáng đầu tiên chiếu vào, Lệ Quỷ tiên sinh lặng lẽ biến mất, không để lại dấu vết.
Như thể chưa từng tồn tại.
Chỗ gối đầu của Trang Cửu Tích không còn, đầu liền ngã trên ghế sofa.
Cậu bị đánh thức, dụi mắt, mơ màng nhìn xung quanh, mới nhận ra mình đã ngủ một đêm trong phòng khách.
Nhưng... thật sự ngủ ngon và thoải mái.
Trang Cửu Tích bò dậy, thấy điện thoại di động thông báo nhắc nhở về chương trình phát sóng chiều nay, chuẩn bị trở về phòng ngủ tiếp tục giấc mộng đẹp. Cậu đi vào trong phòng, dép lê kêu lẹp xẹp, khi nhìn vào gương trong phòng ngủ, cậu ngáp một cái, tiếp tục đi tới.
Chờ chút!
Thiếu niên đột nhiên lùi lại, đứng trước gương với đôi mắt mở to. Trong gương, cậu nhìn thấy hình dáng của một con người bình thường. Trang Cửu Tích sờ sờ tóc, đúng là thật, đôi tai hồ ly và cái đuôi đã biến mất!
Tất cả đều biến mất!
Một niềm vui bất ngờ tràn ngập trong lòng.
Trang Cửu Tích hoàn toàn tỉnh táo lại.
"Dẫu sao thế giới này chính là như vậy," cậu nói với vẻ kiên định: "Con người chỉ thích nuôi mèo, chó và những động vật nhỏ, nhưng lại không muốn biến thành đối tượng bị nuôi."