Chương 41

Lệ Quỷ tiên sinh, người vốn dĩ không sợ sóng gió, chợt lóe lên một tia nghi hoặc trong đôi mắt.

Hắn lặng lẽ tiến lại gần.

Sau đó nhìn thấy thiếu niên ngồi xếp bằng trên ghế sofa, hai chân trắng như tuyết lộ ra ngoài không chút phòng bị. Cậu cầm trong tay một cái lược, dùng sức ôm lấy cái đuôi màu đỏ rực trong lòng ngực, đang ra sức chải lông cho nó.

Cái đuôi... Hình như là từ thân thể thiếu niên mọc ra, mềm mại và linh hoạt, cứ đung đưa qua lại, trông thật nhàn nhã.

Thiếu niên có vẻ không thích cái đuôi không nghe lời này, cậu chải lông bằng lược với vẻ chán nản. Khi cái lược mắc kẹt lại, cậu dùng sức kéo, thân thể không ngồi vững vàng...

"Oành!"

Trang Cửu Tích ôm cái đuôi lớn, ngã xuống thảm trải sàn mềm mại.

"Trời ơi! Ngươi nói ngươi ngoài việc làm phiền ta ra còn có thể làm gì nữa?" Cậu bực bội với cái đuôi. Từ khi biến dị đến giờ, không có bất kỳ chỗ tốt nào, cái đuôi dài quá khiến cậu mỗi ngày phải buộc lại, còn đôi tai trên đầu thì luôn ngứa ngáy.

Đang suy nghĩ, cậu đột nhiên cảm thấy đỉnh đầu bị một bóng đen bao phủ.

"Hả?"

Trang Cửu Tích nghi hoặc ngẩng đầu lên, vừa lúc đối mặt với khuôn mặt tái nhợt của Lệ Quỷ tiên sinh, cùng với cặp mắt màu tím lạnh lùng và bí ẩn.

Trang Cửu Tích trầm mặc một chút, thử thăm dò đưa tay ra: "Quỷ đại ca, đỡ tôi một chút?"

"..."

Lệ Quỷ tiên sinh đứng trên cao, chăm chú nhìn thiếu niên nhân loại. Không biết đã qua bao lâu, hắn mới chậm rãi đưa tay ra.

Hắn nhấc nhãi con lên, sau đó ném lên ghế sofa.

Rầm!

Trang Cửu Tích ngã xuống ghế, thân thể mềm mại lắc lư. Cậu nỗ lực ngồi vững, vừa nhìn cái "đùi vàng lớn" của mình, tai lập tức dựng đứng lên. "Quỷ đại ca, ngàu rốt cuộc đã tới! Ngồi ở đây chờ một chút, tôi sẽ lấy cho Dữu Tử Đường cho ngài!"

"... "

Lệ Quỷ tiên sinh bình tĩnh nhìn cậu, chậm rãi mở miệng: "Lỗ tai của cậu xảy ra chuyện gì vậy?"

Hắn nhớ lại rằng hắn nuôi dưỡng thật sự là một nhân loại, chứ không phải là một con hồ ly hay chó mèo nào đó.

"Tôi làm sao biết!"

Vừa nhắc tới đề tài này, Trang Cửu Tích liền cảm thấy bực bội, không còn quan tâm đến Dữu Tử Đường nữa, cậu ào ào kể lại toàn bộ sự kiện cho Lệ Quỷ tiên sinh nghe.

"Quỷ đại ca, ngài nhìn tôi một chút, có phải là huyết mạch hồ yêu không? Có thích hợp để tôi tu luyện bí tịch không?"

"Quỷ đại ca, trước tiên đừng nói về cái này, lỗ tai của tôi thật sự ngứa, ngài giúp tôi gãi gãi được không?"

Thiếu niên ủy khuất làm nũng, nói xong, cậu rất tự nhiên đưa đầu đến gần, đôi tai lông màu đỏ rực cứ thế đưa vào trong tay Lệ Quỷ tiên sinh.

Lông mềm mại, nhiệt độ nóng bỏng lập tức truyền tới.

Trong khi Lệ Quỷ tiên sinh thường có nhiệt độ lạnh lẽo, giờ phút này lại giống như máy điều hòa, khiến cho đôi tai nóng bỏng của Trang Cửu Tích cảm thấy thoải mái, cậu rầm rì một tiếng, đầu cọ cọ vào lòng bàn tay của nam nhân.

Lệ Quỷ tiên sinh cứng đờ.