- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiểu Bệnh Y
- Chương 25
Tiểu Bệnh Y
Chương 25
Triệu Chính Tắc chưa bao giờ oán trách, lúc trước là ông ấy cưỡi ngựa đón đứa nhỏ này từ trong chùa về.
Đứa nhỏ lúc đó mới hai tuổi, còn nhỏ hơn cả đứa trẻ một tuổi bình thường một vòng.
Bàn tay nhỏ bé đó nắm chặt quần áo của ông ấy, đôi mắt to tròn sáng long lanh tò mò nhìn ông ấy.
"Người là cha... cha mới của con sao?"
Nghe thấy giọng nói non nớt của nàng, Triệu Chính Tắc cay cay sống mũi, cố gắng hết sức dùng giọng nói ôn hòa nói với nàng: "Ta là cô phụ của con."
Ninh Chiêu Nhi hai tuổi hình như thất vọng nhíu mày.
Nhưng còn chưa đợi nàng lên tiếng, Triệu Chính Tắc lại đột nhiên nói: "Cô phụ cô phụ, trong đó có một chữ "phụ", Chiêu Nhi, sau này ta chính là nửa người cha của con."
Ninh Chiêu Nhi nhỏ bé rõ ràng sững sờ một chút, sau đó trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt kia, lộ ra nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Ký ức thời thơ ấu phần lớn đã bị lãng quên theo thời gian, nhưng cuộc trò chuyện của Triệu Chính Tắc và nàng trên lưng ngựa ngày hôm đó, lại in sâu trong đầu nàng.
Mẹ ruột khó sinh mà chết, cha ruột bỏ rơi nàng, kiếp này nàng đáng lẽ đã c.h.ế.t từ lâu, nhưng có thể sống đến bây giờ, thật sự là may mắn.
Nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, sự may mắn này cuối cùng sẽ có ngày biến mất, mà bây giờ, ngày đó sắp đến rồi sao...
Triệu Chính Tắc từ nha môn trở về, biết được Ninh Chiêu Nhi vẫn chưa hạ sốt, ngay cả quan phục cũng chưa thay, trực tiếp đến Cát An Viện.
Ninh Hữu Tri hôm qua đã thức cả đêm, được ông ấy khuyên nhủ mãi mới chịu về nghỉ ngơi.
Ông ấy ngồi bên giường, nhìn thiếu nữ sắc mặt tái nhợt, môi thâm đen trên giường, một lúc lâu sau, ông ấy đột nhiên lớn tiếng nói: "Chiêu Nhi, cha đến thăm con rồi, có cha ở đây, Chiêu Nhi của ta không cần phải sợ."
Triệu Chính Tắc hít sâu một hơi, nghiêm nghị nói: "Chiêu Nhi của ta chưa bao giờ kêu đau, chưa bao giờ sợ khổ, chưa bao giờ oán trách ông trời bất công, đứa con gái lương thiện hiểu chuyện như vậy, ta, Triệu Chính Tắc muốn xem thử, có yêu ma quỷ quái nào dám đến quấy nhiễu con gái của ta!"
Vừa nói, ông ấy dùng sức dậm mạnh chân xuống sàn, mặt đất dường như rung chuyển, lông mi của thiếu nữ trên giường cũng theo đó khẽ run, một lát sau một hàng nước mắt trong khóe mắt chảy xuống.
Sốt cao của Ninh Chiêu Nhi lui vào ban đêm, sau khi lui sốt không lâu, nàng liền tỉnh lại.
Lúc tỉnh dậy trong phòng sáng như ban ngày, cô mẫu cô phụ, biểu muội biểu ca, đều ở bên cạnh nàng.
Thấy nàng đột nhiên rơi nước mắt, Ninh Hữu Tri rốt cuộc nhịn không được ôm nàng vào lòng, ôm nàng khóc.
Triệu Thái Phi quay lưng đi âm thầm lau nước mắt, Triệu Mậu Hành mắt đỏ lên tiến lên khuyên nhủ.
Triệu Chính Tắc thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Bộ quan phục này của ta còn chưa thay, mặc cả ngày, khó chịu quá, ta về trước đây."
Ông ấy đẩy cửa ra ngoài, mấy bước đi lên hành lang, khi đi đến đoạn đường đèn l*иg mờ ảo, ông ấy đột nhiên dừng bước, nam nhân gần ngũ tuần, vịn vào cột hành lang đứng hồi lâu.
Khi ông ấy bước vào ánh sáng một lần nữa, đôi mắt đỏ hoe ướŧ áŧ lại mang theo ý cười.
Trên gác Đình Lan Viện, Thẩm Hạo Hành vốn đã an giấc từ lâu, nhưng không biết vì sao lại đột nhiên tỉnh dậy.
Hắn đứng dậy, đưa tay về phía bóng tối búng ngón tay, một bóng người vững vàng đáp xuống trước mặt hắn.
“Cát An Viện bên kia có động tĩnh gì không?”
“Bẩm Vương gia, nửa canh giờ trước, Cát An Viện báo rằng, Ninh Chiêu Nhi đã hạ sốt.”
Trong bóng tối, Thẩm Hạo Hành khẽ nhắm mắt. “Đã tỉnh chưa?”
“Chưa nhận được tin tức.”
“Đi xem.” Giọng hắn mang theo vài phần khàn khàn. “Xem xong lập tức trở về bẩm báo.”
Bóng đen thoắt cái biến mất, trong phòng lập tức chỉ còn lại một mình hắn.
Một lúc lâu sau, bóng đen kia lại xuất hiện.
“Ninh Chiêu Nhi đã tỉnh.”
Thẩm Hạo Hành phất tay, do nãy giờ vẫn giữ nguyên một tư thế nên lúc này khi giơ tay lên, cánh tay rõ ràng có chút tê cứng. Sau khi bóng đen rời đi, hắn dứt khoát đứng dậy khỏi giường, vừa vận động gân cốt vừa đi về phía cửa sổ.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiểu Bệnh Y
- Chương 25