- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiểu Bệnh Y
- Chương 18
Tiểu Bệnh Y
Chương 18
Thẩm Hạo Hành không nói gì, bước tới sau lưng nàng một bước.
Lúc đầu Ninh Chiêu Nhi không hề nhận ra, chỉ cảm thấy quay lưng về phía Thẩm Hạo Hành dường như khiến nàng thoải mái hơn một chút.
Cho đến khi ánh mắt vô tình liếc thấy tà áo màu hồng bên cạnh bay phất phơ trong gió, nàng mới nhận ra Thẩm Hạo Hành đang ở ngay sau lưng mình, khoảng cách giữa hai người lúc này nhiều nhất cũng chỉ nửa mét.
Tim Ninh Chiêu Nhi đập liên hồi.
Chuyện ác mộng đã qua mấy ngày, có vài hình ảnh đã bắt đầu trở nên mơ hồ, vậy mà lại để nàng gặp Thẩm Hạo Hành, những hình ảnh ấy lại như đèn kéo quân không ngừng tua lại trong đầu.
Gò má Ninh Chiêu Nhi dần nóng lên, nàng muốn nhanh chóng lùi ra xa Thẩm Hạo Hành, vừa mới nhấc chân lên, chưa kịp bước đi, đã nghe thấy Thẩm Hạo Hành đột nhiên hỏi: “Còn thấy lạnh nữa không?”
Ninh Chiêu Nhi ngẩn người, sau đó mới nhận ra mục đích Thẩm Hạo Hành bảo nàng quay người lại.
Hóa ra hắn đến gần chỉ là để chắn gió cho nàng.
Nàng mím môi một lúc, cuối cùng cũng lần đầu tiên chủ động mở lời: “Cảm ơn Vương gia.”
Giọng nói của nàng cũng giống như người nàng, nhỏ nhẹ mềm mại, nếu không đứng gần, Thẩm Hạo Hành e là sẽ không nghe thấy.
Thẩm Hạo Hành khẽ cong môi, thản nhiên nói: “Không sao.”
Thấy nàng nói xong, lại càng thường xuyên nhìn về phía vườn cây ăn quả, Thẩm Hạo Hành liền an ủi: “Mưa trên núi đến nhanh, đi cũng nhanh, lúc này cho dù có ô, ta cũng không dám để nàng mạo hiểm đi về dưới cơn mưa này.”
Thẩm Hạo Hành nói năng ôn hòa chậm rãi, tựa như những bông liễu ngày xuân nhẹ nhàng lướt qua bên tai, khiến người ta có cảm giác an tâm khó tả.
Quả nhiên đúng như lời hắn nói, cơn mưa rào dần tạnh, những hạt mưa cũng thưa dần, hẳn là sẽ sớm có người đến đón nàng.
Nghĩ đến đây, Ninh Chiêu Nhi thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng không còn hoảng loạn như lúc trước nữa.
Nhưng Thẩm Hạo Hành lại đột nhiên không muốn cứ thế buông tha nàng, dù sao thì tiểu nha đầu này cũng là tự mình đưa đến cửa, nếu không dò hỏi được chút gì, chẳng phải uổng phí thời gian sao.
Thẩm Hạo Hành cười lạnh, hơi cúi người xuống, ghé sát vào vành tai nhỏ xinh, khẽ hỏi: “Ninh cô nương đã từng gặp ác mộng chưa?”
Cái đầu nhỏ đang cúi thấp trước mặt hắn lập tức ngẩng lên.
Người bình thường khi nghe thấy hai từ “ác mộng”, sẽ không có phản ứng lớn như vậy.
Ánh mắt Thẩm Hạo Hành lóe lên sát ý.
“Không, không, không có.” Ninh Chiêu Nhi nói xong, ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy phản ứng quá mức, nhưng Thẩm Hạo Hành đột nhiên nhắc đến ác mộng, rất khó để nàng không nghĩ nhiều.
“Ồ?” Thẩm Hạo Hành cố tình kéo dài giọng, ngữ khí nửa như cười nửa như không, khẽ nói bên tai nàng: “Ta có một người bạn, gần đây thường xuyên gặp ác mộng, Ninh cô nương có biết loại thuốc an thần nào có thể giúp hắn xua tan phiền muộn không?”
Giọng hắn vẫn ôn hòa như cũ, ngữ khí đầy vẻ lo lắng, nhưng không biết vì sao, Ninh Chiêu Nhi lại cảm thấy lạnh sống lưng.
Nàng nuốt nước bọt, lắp bắp nói: “Ta, ta, ta không biết…”
“Không biết?” Thẩm Hạo Hành cười lạnh.
Nếu thật sự không biết, tại sao vừa nghe thấy hai chữ “ác mộng” liền sợ hãi đến run rẩy?
Nếu như trước đó chỉ là suy đoán, vậy thì bây giờ, Thẩm Hạo Hành có thể khẳng định, ác mộng liên miên nửa tháng của hắn, tuyệt đối có liên quan đến nữ tử này.
Hắn hơi cụp mắt, che giấu cảm xúc trong đáy mắt, khi ngẩng lên, lại là dáng vẻ cao quý tao nhã như thường, “Bản vương thấy túi thơm trên người Ninh cô nương rất thơm, nghĩ rằng bên trong có tác dụng an thần, nên mới thuận miệng hỏi một câu.”
Ninh Chiêu Nhi vẫn chưa hoàn hồn khỏi cơn kinh hãi vừa rồi, nàng ngẩn người nói: “Đây… đây đều là túi thơm xua đuổi côn trùng, không có tác dụng an thần.”
Chỉ một câu nói ngắn ngủi, nhưng dường như đã dùng hết sức lực, nói xong, cả người nàng gần như kiệt sức.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiểu Bệnh Y
- Chương 18