Chương 12

Vừa nhìn thấy Ninh Chiêu Nhi, nàng ta liền tiến lên khoác tay nàng, “Hôm trước tỷ không phải bị bệnh sao, bây giờ đã khỏe hẳn chưa?”

Ninh Chiêu Nhi cười gật đầu, cùng nàng ta bước vào phòng.

Ninh Hữu Tri liếc xéo Triệu Thái Phi, trách mắng: “Biết Chiêu Nhi bị bệnh, sao con không đến thăm?”

Triệu Thái Phi bĩu môi, “Mẹ thật là hay thay đổi, tháng trước còn bảo con đừng có việc gì thì đừng làm phiền tỷ Chiêu Nhi, hôm nay lại trách con không đến…”

Ninh Hữu Tri cầm một quả táo ném về phía nàng ta, “Sao có thể giống nhau được?”

Triệu Thái Phi mắt tinh tay nhanh, một tay bắt lấy quả táo, cười híp mắt cắn một miếng, “Táo mẹ cho thật là ngọt!”

“Con xem con kìa, đâu ra dáng tiểu thư khuê các!” Ninh Hữu Tri lười nói nàng ta nữa, liền gọi Ninh Chiêu Nhi ngồi xuống trước mặt mình, nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại kia nói: “Mấy hôm nữa đến tiết Thu phân, ta sẽ đến Phúc Hoa Tự tìm đại sư Tĩnh Tâm, cầu cho con một lá bùa bình an.”

Vừa hay nói đến Phúc Hoa Tự, Ninh Chiêu Nhi liền đề nghị muốn đi cùng bà.

Ninh Hữu Tri lộ vẻ khó xử, bà biết đứa nhỏ này từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn, rất ít khi mở miệng đòi hỏi thứ gì, lần này có thể chủ động đề nghị muốn đến Phúc Hoa Tự, thật sự không nên từ chối.

Nhưng vừa nhớ đến chuyện Ninh Chiêu Nhi bị ong độc đốt ở Phúc Hoa Tự ba năm trước, Ninh Hữu Tri lại không dám đồng ý.

Bàn tay nhỏ bé của Ninh Chiêu Nhi nắm chặt lấy váy, đang do dự có nên mở miệng tranh thủ thêm hai câu nữa hay không, thì thấy Triệu Thái Phi bỗng nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt Ninh Hữu Tri, kéo tay áo bà bắt đầu làm nũng.

“Mẹ, mẹ cứ để tỷ Chiêu Nhi đi đi, không được thì con miễn cưỡng liều mình, đến lúc đó con sẽ ở bên cạnh tỷ ấy nửa bước không rời!”

“Con bé này!” Ninh Hữu Tri trừng mắt nhìn nàng ta, “Đi lễ Phật sao lại là liều mình chứ, nói như thể con bị thiệt thòi lắm vậy.”

Triệu Thái Phi lẩm bẩm: “Con cũng không tin mấy cái đó, đi một chuyến chẳng phải là lãng phí thời gian sao.”

Ninh Hữu Tri tức giận đến mức lần tràng hạt trong tay nhanh hơn vài vòng, “Đứa nhỏ này, nếu tâm không thành, thì đừng đi, đỡ phải mạo phạm Phật Tổ!”

Triệu Thái Phi nói: “Tâm tỷ Chiêu Nhi thành, mẹ cứ để tỷ ấy đi!”

Ninh Hữu Tri nhìn sang Ninh Chiêu Nhi đang tủi thân bên cạnh, không khỏi dịu giọng: “Ta chẳng qua là sợ thân thể Chiêu Nhi không tốt, con còn nhớ chuyện ba năm trước…”

“Ôi trời ơi, mẹ ơi!”

Triệu Thái Phi vội vàng nói: “Mẹ cũng nói đó là chuyện ba năm trước rồi, tỷ Chiêu Nhi bây giờ sắp cập kê rồi, sao có thể bất cẩn như vậy nữa, đến lúc đó mặc kín đáo một chút, mang thêm vài túi thơm, đừng nói là ong độc, ngay cả muỗi cũng không đốt được tỷ ấy.”

Nói xong, nàng ta lại nháy mắt với Ninh Chiêu Nhi, “Hơn nữa, Trương đại phu không phải đã nói sao, thân thể tỷ Chiêu Nhi bây giờ ngày càng tốt hơn, nên ra ngoài đi dạo một chút, cứ ở lì trong nhà ngược lại không tốt.”

Ninh Hữu Tri nghi ngờ hỏi: “Sao con lại biết?”

Triệu Thái Phi đắc ý nói: “Trong phủ này có chuyện gì mà con không biết chứ, tuy con không đến thăm, nhưng trong lòng vẫn luôn lo lắng cho tỷ Chiêu Nhi!”

Nhìn kỹ Ninh Chiêu Nhi, quả thật sắc mặt nàng tốt hơn mấy hôm trước không ít.

Cuối cùng, dưới sự nài nỉ của Triệu Thái Phi, Ninh Hữu Tri vẫn đồng ý.

Lúc về Triệu Thái Phi muốn tiễn Ninh Chiêu Nhi, hai người đã nửa tháng không gặp, vừa gặp mặt đã có vô số chuyện để nói, trên đường đi Triệu Thái Phi nói không ngừng nghỉ.

Từ nhỏ đã như vậy, Ninh Chiêu Nhi không thể ra ngoài, Triệu Thái Phi liền kể chuyện bên ngoài cho nàng nghe.

Tiểu thư nhà nào tính tình tốt, công tử nhà nào đẹp trai, lão gia nhà nào nuôi tiểu tam, phu nhân nhà nào sinh con trai…

Toàn bộ Hành Châu thành, bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ, hầu như không có chuyện gì mà Triệu Thái Phi không biết.