Ủy viên học tập Lục Minh liếc nhìn bộ sách giáo khoa mới tinh trên bàn, giọng điệu không thân thiện: "Tô Du phải không? Tôi đã gặp cậu ở phòng thi cuộc thi học sinh giỏi."
Dung mạo thế này muốn quên cũng khó.
Hạ Hiểu Dương phát hiện động tĩnh phía sau, cau mày: "Cậu làm gì vậy?"
Hôm qua cũng là Lục Minh ở dưới hùa theo khiến Tô Du khó xử.
Lục Minh không để ý đến Hạ Hiểu Dương, nhắm thẳng vào Tô Du: "Bất kể là chuyện đổi chỗ hay cuộc thi vật lý, tôi đều không phục. Hơn nữa, đây vốn là chỗ của tôi, cậu thi với tôi một trận, thắng rồi, tôi sẽ nhường cho cậu."
Hạ Hiểu Dương nghe những lời đầy mùi thuốc súng của cậu ta, liền đáp trả: "Lục Minh, cậu không muốn đổi chỗ thì đi mà nói với thầy Đường ấy! Tìm Tô Du gây sự làm gì."
Bên cạnh Lục Minh có ba bốn người, vẻ mặt xem kịch vui, còn hùa theo cổ vũ.
"Sao lại không tìm được chứ! Cuộc thi vật lý cấp thành phố lớp chúng ta có mấy người đi cơ mà? Chỉ có ủy viên học tập đoạt giải ba."
"Bạn học mới này không phải đoạt giải nhất sao? Vừa hay xem thực lực thế nào, trông cậu ta có vẻ ghê gớm lắm, chắc sẽ không ngại đâu ha?"
"Thi đi chứ? Thành tích vật lý của ủy viên học tập ở trường đều thuộc hàng top, tôi lại muốn xem thử giải nhất rốt cuộc ở trình độ nào."
"Đúng vậy! Không thì ủy viên học tập dựa vào đâu mà phải nhường chỗ cho học sinh mới!"
Những lời này khiến Hạ Hiểu Dương sững sờ, bây giờ cậu ấy mới nhận ra, lớp học của họ cũng có một hệ sinh thái ngấm ngầm và đáng sợ như vậy, hễ không vừa ý là lại tẩy chay bắt nạt người ngoài.
Giữa những tiếng hò hét, Tô Du trông rất yên tĩnh. Cậu hơi cúi đầu, nhìn cánh tay Lục Minh đang đặt trên bàn...
Khuỷu tay đè lên cuốn sách giáo khoa cậu vừa mới đánh dấu, trang giấy vốn phẳng phiu bị đè lên tạo thành mấy nếp gấp khó coi.
Đồ đạc cất gọn gàng bị làm cho lộn xộn, thật sự rất phiền.
Tô Du thu lại ánh mắt, nhìn về phía Lục Minh: "Thi cái gì?"
Hạ Hiểu Dương trố mắt: "Tô Du?" Cậu ấy đã chuẩn bị kéo thẳng Lục Minh dậy rồi, không ngờ Tô Du lại cứng rắn như vậy.
Lục Minh đã chuẩn bị từ trước, lấy ra một tờ đề: "Đây là đề thầy vật lý vừa phát hôm nay, nghe nói độ khó khá cao, chúng ta dùng ngay câu cuối cùng để thi, ai giải ra nhanh nhất và đáp án đúng thì người đó thắng."
Giọng cậu ta có vẻ đắc ý, như thể đã nắm chắc phần thắng: "Tất nhiên, nếu cậu không yên tâm, cũng có thể để cậu chọn đề."
Tô Du nhận lấy tờ đề từ tay cậu ta: "Không cần."
Hạ Hiểu Dương vừa định đứng dậy nhường chỗ cho Tô Du ngồi làm bài, thì thấy Tô Du cứ thế trải thẳng tờ đề ra phía bên phải của Lục Minh, Lục Minh đành phải nhích sang bên cạnh để chừa ra một khoảng trống.
Tô Du chiếm được vị trí giữa hai chỗ ngồi, thẳng thừng rút cuốn sách giáo khoa bị đè lên cất lại cho ngay ngắn.
Cậu cúi người, cũng không định ngồi xuống ghế: "Bắt đầu?"
Giọng điệu lạnh nhạt khiến Lục Minh có chút bực bội, nghiến răng: "Bắt đầu!"
Lớp học lập tức yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng bút sột soạt trên mặt giấy.
Hạ Hiểu Dương nín thở, lúc nãy cậu ấy đã tranh thủ liếc qua đề bài, là về từ trường, cái sơ đồ minh họa khiến cậu ấy tê cả da đầu, hoàn toàn không có manh mối.
Nhưng hai người đang thi đấu vừa cầm bút lên là viết ngay, đặc biệt là Tô Du, cây bút không hề dừng lại.
Hôm nay Tô Du mặc một chiếc áo thun trắng tay ngắn, lúc cúi người, vạt áo rộng rủ xuống, phác họa nên bờ vai và lưng gầy gò. Không gian chật chội và tư thế cúi người làm bài trông rất khó chịu, nhưng trên người Tô Du lại có một khí chất đặc biệt, khiến khung cảnh vốn kỳ quặc trở nên đẹp mắt.
Vốn là cuộc thi của hai người, nhưng ánh mắt của mọi người bất giác dần dần đều đổ dồn vào Tô Du.
Khoảng năm phút sau, Tô Du dừng bút.
Nhưng, cậu đột nhiên liếc nhìn Lục Minh vẫn đang miệt mài viết bên cạnh, khóe môi nhếch lên một đường cong rất nhẹ, rồi lại lấy một tờ giấy nháp khác, bắt đầu viết tiếp.
Lục Minh mơ hồ cảm thấy mình sẽ thua, gấp đến độ tai cũng đỏ lên, cuối cùng hai người gần như cùng lúc hạ bút.
Đã có những người xem nhiệt tình xin được đáp án từ giáo viên, gần mười cặp mắt so sánh đáp án của hai người, sau đó, không khí vốn ồn ào đột nhiên im bặt.
Tô Du đưa ra hai cách giải.
Cách thứ nhất gần như y hệt đáp án chuẩn, bao gồm hoàn hảo tất cả các điểm ăn điểm, không chỉ đáp án đúng mà thời gian còn nhanh hơn, thậm chí nét chữ ngay ngắn cũng có thể so được với đáp án in.
Còn cách thứ hai, chỉ viết qua loa hướng giải, lại trùng hợp với cách giải của Lục Minh, chỉ là Lục Minh do vội vàng, bước cuối cùng đã có sai sót, dẫn đến đáp án sai.
Hai cách giải này của Tô Du, đã không còn là thắng thua đơn thuần, mà là một sự nghiền nát.
Tương đương với việc tát một cái vào mặt tất cả những người vây xem hò hét.
Không khí lập tức có chút khó xử.
Tô Du nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn Lục Minh, như thể đang nói...
Còn vấn đề gì không?
Lục Minh - chủ động khıêυ khí©h, thẹn quá hóa giận, vừa định mở miệng thì chiếc ghế đột nhiên bị ai đó đá mạnh một cái. Cậu ta suýt nữa ngã ngồi xuống đất, khó khăn lắm mới vịn vào bàn đứng vững, định tìm người tính sổ, vừa quay đầu lại thì bắt gặp đôi mắt đầy vẻ hung tợn của Giang Vọng.
Giang Vọng ném mạnh quả bóng rổ xuống đất, lạnh mặt, gằn từng chữ,
"Tao cho phép chúng mày cá cược ở đây rồi à?"