Giang Thạch Khải dẫn Tô Du đến ngồi vào bàn ăn: "Không biết cháu thích ăn gì, nên chú đã bảo dì Thư làm thêm vài món."
Tô Du nhìn những món ăn phong phú trên bàn: "Cảm ơn chú Giang, cháu không kén ăn đâu ạ."
Nói xong, cậu xoay nửa vòng đĩa cá kho trên bàn, để đầu cá hướng về phía Giang Thạch Khải.
Giang Thạch Khải hài lòng vỗ vai Tô Du.
Đây là phong tục ở quê họ, đầu cá hướng về phía người lớn tuổi để thể hiện sự tôn trọng, nghe nói còn có thể mang lại phúc lộc cho bậc trưởng bối.
Cảnh này lọt vào mắt Giang Vọng, hắn cười khẩy một tiếng rồi đi thẳng lên lầu.
Tô Du mở to mắt, trông có chút hoang mang. Giang Thạch Khải xua tay an ủi cậu: "Đừng để ý đến nó."
"Thằng nhóc đó mà được một nửa tính nết của cháu thôi, thì chú đã không phải bạc đầu tuổi trung niên rồi."
Ăn cơm xong, Giang Thạch Khải bảo Tô Du lên lầu nghỉ ngơi. Bỏ qua cách chung sống của hai ba con, Giang Thạch Khải cho Tô Du cảm giác là một người ba rất cởi mở và bao dung, quan trọng hơn là, có tiền.
Tô Du nhìn phòng ngủ của mình, đứng ở cửa gần hai phút.
Trang trí đơn giản, thoáng đãng, ngoài giường ra còn có tủ quần áo, bàn học, phòng tắm riêng, thậm chí còn có cả cửa sổ, sạch sẽ sáng sủa, mở ra là có thể thấy khoảng sân nhỏ với phong cảnh dễ chịu bên dưới.
Không có tiếng gà gáy chó sủa ồn ào, không có gián, không có chuột, trong không khí còn vương lại mùi nắng trong trẻo, khiến Tô Du cảm thấy vừa xa lạ vừa kỳ quặc.
Lúc này, Hạ Hiểu Dương gửi cho cậu mấy tin nhắn.
Dương Dương Dương Dương: [Đến nhà họ Giang an toàn chưa? Giang Vọng không làm khó cậu chứ?]
Dương Dương Dương Dương: [Lẽ ra lúc đó cậu nên mách thẳng với ba của Giang Vọng, đến lúc đó ông ấy tự khắc sẽ cho người đến đón cậu, mắc gì phải đích thân đi tìm cái gai đó chứ!]
Dù cách một màn hình, Tô Du cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ căm phẫn của Hạ Hiểu Dương.
Tô Ngư: [Không sao, Giang Vọng sẽ không làm gì tôi đâu.]
Họ không phải trẻ con, có chút chuyện là đi mách người lớn không phải là hành động dễ mến gì. Hơn nữa, cậu còn có nhiệm vụ dạy kèm cho Giang Vọng, nếu ngay từ đầu đã bị phớt lờ, chỉ có thể tìm đến người lớn thì việc dạy kèm không thể nào tiếp tục được.
Dương Dương Dương Dương: [Thôi được rồi! May mà cậu đi sớm, không thì lại hại cậu bị lão Đường tóm được!]
Trong thông báo hôm nay không có tên hai người họ, cậu ấy tin tức nhanh nhạy, biết được thời gian cụ thể giáo viên đi bắt người, trong tiềm thức cho rằng là Tô Du đã tìm thấy Giang Vọng từ trước và rời đi cùng hắn.
Tô Du nhớ lại đoạn video mình quay được ở quán net, mắt lóe lên, liền chuyển chủ đề.
*
Giờ ra chơi hôm sau, sau khi xác nhận Giang Vọng vẫn trốn học như mọi khi, Hạ Hiểu Dương hớn hở hóng chuyện với Tô Du: "Hôm qua Giang Vọng có bị ăn đòn không?"
Tô Du mới chuyển trường đến, đang làm quen với tiến độ các môn học, nghe vậy liền ngẩng đầu lên: "Cậu ta thường xuyên bị đánh à?"
"Đúng vậy!" Hạ Hiểu Dương đáp không chút do dự: "Nhà cậu ta vốn đã được chú ý nhiều, hơn nữa, ba của Giang Vọng ra tay rất tàn nhẫn, hàng xóm láng giềng đều có thể nghe thấy tiếng roi hoặc tiếng cây tre."
Cậu ấy nhún vai: "Giang Vọng cũng là một kẻ cứng đầu, chưa một lần xin tha, hôm nay không đến trường tôi còn đang nghĩ có phải mông cậu ta nở hoa không xuống giường được không đấy!"
Tô Du tưởng tượng một chút, không khỏi bật cười: "Hôm qua không có đánh."
Hạ Hiểu Dương vội vàng lôi điện thoại ra báo cáo tin tức mới nhất trong nhóm hóng hớt: "Vậy thì bây giờ cậu ta chắc chắn đang chơi bóng ở sân thể dục phía tây rồi! Chẳng trách bên đó cứ luôn có tiếng hét của các bạn nữ."
Giang Vọng tuy tính tình ngang ngược, nhưng không thể phủ nhận hắn đẹp trai, cộng thêm khí chất đặc biệt trên người, khiến các bạn nữ trong trường mê mẩn.
Tô Du sững người một lát, lại có thể trốn học đi chơi bóng rổ sao?
Sau cuộc cãi vã kịch liệt của hai ba con tối qua, Tô Du còn tưởng Giang Vọng sẽ kiềm chế lại ít nhiều: "Quan hệ ba con họ tệ lắm à?"
Đôi khi, việc trách phạt lại cho thấy Giang Thạch Khải rất coi trọng và kỳ vọng vào Giang Vọng, một ngày tiếp xúc ngắn ngủi khiến cậu không thể phân biệt được trong đó tình yêu nhiều hơn hay sự chán ghét nhiều hơn.
Hạ Hiểu Dương ngơ ngác chớp mắt: "Cậu tò mò về quan hệ gia đình của Giang Vọng à?"
Tô Du không phải người nhiều chuyện, lại rất ít nói. Hôm qua muốn nói chuyện quê nhà với cậu, Tô Du đều tỏ ra thờ ơ, hôm nay nhắc đến Giang Vọng, Tô Du lại chủ động hỏi hai câu.
Ngón tay cầm bút của Tô Du siết chặt, nhưng mặt vẫn không biến sắc: "Bây giờ tôi đang ở nhà cậu ta, còn phải dạy kèm, tìm hiểu những chuyện này để tránh chọc phải vận rủi của họ."
Câu nói này đã thành công xóa tan nghi ngờ của Hạ Hiểu Dương, Tô Du cũng viện cớ đi lấy nước ở phía trước rồi rời đi.
Cổ họng cậu không tốt, cần phải uống nước thường xuyên.
Nhưng khi cậu quay lại, trên chỗ ngồi đột nhiên có thêm một vị khách không mời.