Ngay lúc hai bên đang giằng co căng thẳng, phía đối diện vali vang lên một tiếng hừ lạnh: "Giang Vọng, em tưởng trốn ở đây là thầy không thấy à?"
Hai thằng cao to lù lù ở đây không nhúc nhích, coi ông đây mù chắc!
"Em còn lại là Vương Hằng phải không?" Đường Kiến Phi nghiến răng: "Hôm nay đứa nào cũng đừng hòng chạy!"
Chiếc vali được đặt xuống, tiếng chửi của ông cũng đột ngột im bặt...
Ông thấy Tô Du đang được che chắn kỹ càng sau chiếc vali.
Trên đường đến quán net bắt người, ông còn khoe với các chủ nhiệm khối khác là lớp mình có một hạt giống tốt, kết quả, giây sau đã bắt gặp ngay tại quán net khói bụi mịt mù.
Tô Du phản ứng nhanh hơn ông, rất lễ phép lên tiếng: "Chào thầy Đường ạ."
Lời chào này khiến Đường Kiến Phi càng thêm ngơ ngác, ông dò hỏi: "Em không phải đến đây chơi net đâu đúng không?"
Tô Du mới chuyển trường đến, không thể nào vừa đến đã tìm được cái quán net chui này.
Ánh mắt ông chuyển sang Giang Vọng đang cà lơ phất phơ bên cạnh, nghiêm mặt: "Là thằng nhóc Giang Vọng này ép em đến à?"
Giang Vọng cau mày không đáp, hắn đang nghiên cứu xem lão Đường tìm đến đây bằng cách nào, dù gì thì cái vali cộng thêm cái ghế cũng đủ che được cả hai người...
Hắn liếc nhìn Tô Du đầy nghi ngờ.
Tô Du cảm nhận được ánh mắt của hắn, cụp mắt xuống che đi cảm xúc trong đáy mắt.
Cậu đã sớm thấy vị trí của Đường Kiến Phi, chỉ cần xoay nhẹ chiếc vali một chút là Giang Vọng sẽ không trốn được.
Còn từ góc nhìn của Giang Vọng, lúc đó cậu chỉ đưa tay phủi bụi trên vali mà thôi.
Bây giờ vali đã bị Đường Kiến Phi lấy đi, Giang Vọng dù có nghi ngờ cũng không có cách nào kiểm chứng.
"Em nhìn chằm chằm người ta cái gì?" Đường Kiến Phi nghiêm mặt: "Tưởng thầy không quản được em nữa hả? Dám bắt nạt bạn học mới trước mặt thầy à?"
Giang Vọng cạn lời: "Em nhìn cậu ta một cái là bắt nạt sao thầy?"
"Với lại, hôm nay em cũng không đến chơi net, là thằng nhóc Vương Hằng kêu em qua trả tiền, em vừa mới đến thì thầy tới." Giang Vọng nói rất có lý có lẽ: "Bạn học mới không biết đường, nên em tạm thời dẫn cậu ta đi cùng, không tin thầy cứ hỏi cậu ta."
Đường Kiến Phi hỏi Tô Du: "Thật không?"
Tô Du không ngờ đối phương lại kéo mình vào cuộc, nhưng điều này cũng vừa hay giải thích được lý do cậu có mặt ở đây, thế là, cậu khẽ gật đầu.
Có lời chứng của Tô Du, hai người an toàn rời khỏi quán net. Giang Vọng cũng mất hứng chơi net, mặc cho một cái đuôi lẽo đẽo theo sau trở về nhà họ Giang.
Trước khi vào cửa, Tô Du uống một ngụm nước cho đỡ khô họng.
Trước mặt là một căn biệt thự nhỏ riêng biệt. Vừa đẩy cửa vào, lập tức có một dì giúp việc tiến lên nhận lấy hành lý của Tô Du: "Đây là bạn học mới chuyển đến phải không cháu? Phòng của cháu đã được dọn dẹp xong rồi, để dì mang hành lý lên giúp cháu, hai đứa ăn cơm trước đi, không thì đồ ăn nguội hết."
Nói xong, bà ra hiệu bằng mắt với Giang Vọng đang đứng bên cạnh, ý bảo hắn đi cùng.
"Ai cho nó ăn cơm! Bảo đi đón người mà lại biến mất tăm?" Giang Thạch Khải sa sầm mặt từ sảnh chính bước ra, giọng điệu đầy tức giận: "Mày còn coi tao ra gì không?"
Giang Vọng cứ đứng ở cửa, mặc cho Giang Thạch Khải mắng chửi, không hé răng nửa lời, nhưng lưng lại thẳng tắp hơn bất kỳ ai, rõ ràng không hề chịu thua.
Hơn một tháng không có tin tức gì, khó khăn lắm mới liên lạc được, câu đầu tiên đã là tìm cho hắn một người dạy kèm, bảo hắn dẫn người về nhà.
Không phải thương lượng, mà là thông báo.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Giang Vọng nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
Giang Thạch Khải thấy bộ dạng đó của hắn, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, liếc mắt ra sân, xắn tay áo lên: "Cây roi tre lần trước tao để ở đây đâu rồi? Xem tao có đánh chết thằng nhóc trời đánh như mày không!"
Dì giúp việc vội nói: "Tiểu Vọng, cháu mau giải thích với ba đi!"
Giang Vọng nhìn bộ dạng tức đến mất khôn của Giang Thạch Khải, lạnh lùng buông ra ba chữ: "Kệ ông ấy."
Tô Du không ngờ hai ba con họ lại chung sống với nhau như vậy, thấy xung đột sắp leo thang, cậu bước lên một bước, che nửa người trước mặt Giang Vọng: "Chú ơi, Giang Vọng không có đi lung tung đâu ạ, là do cháu lần đầu đến thành phố Liễu, nên đã đi dạo hơi lâu một chút."
Giang Thạch Khải sao lại không hiểu Tô Du đang nói giúp cho Giang Vọng, định nói gì đó thì chợt liếc thấy sắc mặt hơi tái của Tô Du: "Thôi bỏ đi, ăn cơm trước đã. Sức khỏe của cháu vốn không tốt, đừng để ngày đầu tiên đến đã ngã bệnh, như vậy chú biết ăn nói sao với ba cháu."
Bậc cha chú của hai người là bạn cũ, chỉ là ba mẹ Tô Du mất sớm, cuộc sống khó khăn, bây giờ mới được Giang Thạch Khải đón đến đây đi học và sinh sống.
Tô Du nói nhỏ: "Chú Giang đối xử với cháu rất tốt, cháu rất cảm kích chú."
Vì vừa uống nước, giọng của Tô Du nghe không khác gì người bình thường, sau khi hạ thấp giọng, nghe vừa ngoan ngoãn vừa mềm mỏng.
Giang Vọng liếc cậu một cái đầy ẩn ý, Tô Du chỉ giả vờ không thấy.