Kỳ thi diễn ra tròn một ngày, sáng hôm sau, các giáo viên gấp rút chấm xong bài thi, tổng hợp lại thành tích.
Đường Kiến Phi vội vàng chạy tới vào cuối tiết tự học sáng thứ bảy, nghe tiếng ồn ào trong lớp, ông sa sầm mặt đập mạnh xuống bục giảng.
"Ồn cái gì mà ồn, có phải dạo này tôi quá chiều các trò rồi không? Nhìn xem lần này các trò thi thố ra cái dạng rác rưởi gì đây, mười hạng bét toàn khối thì lớp chúng ta chiếm hết năm người!"
Đường Kiến Phi nói xong thì bị bụi phấn do chính mình đập bay lên làm sặc, ông ho vài tiếng, uống một ngụm lớn trà dưỡng sinh, mặt đỏ bừng giận dữ nói: "Các trò quả thực là khóa học sinh tệ nhất mà tôi từng dẫn dắt!"
Lão Đường nổi đóa, lớp học vốn đang xao động vì sắp được nghỉ kỳ nghỉ tháng nháy mắt yên tĩnh trở lại, lặng ngắt như tờ.
Dù sao thì cũng chẳng ai muốn đâm đầu vào họng súng của lão Đường lúc này.
Trong lúc lão Đường quét mắt nhìn quanh, Giang Vọng nhận ra ánh mắt đối phương dừng lại trên người mình, chuông cảnh báo trong lòng hắn reo vang.
Quả nhiên, Đường Kiến Phi lạnh lùng nói: "Giang Vọng, tan học tới văn phòng tôi một chuyến."
Nói xong ông nhớ ra điều gì đó: "Tô Du, trò cũng tới đây."
Giang Vọng là khách quen của văn phòng giáo viên, cộng thêm chân dài, hắn bước vài bước đã vượt qua Tô Du đang đi phía trước, chen ngang đứng trước mặt lão Đường.
Ai bị mắng xong trước thì được giải thoát trước.
Trên bàn Đường Kiến Phi đặt mấy tờ bài thi, những dấu tích đỏ tươi khiến tâm trạng vốn đang nôn nóng của ông bình ổn đi nhiều. Nhưng vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy tên cao to đang đứng ngông nghênh trước mặt, cơn giận khó khăn lắm mới ép xuống được lại ùn ùn bốc lên: "Trò đứng ra sau kiểm điểm cho tôi trước!"
Giang Vọng: "?"
Tô Du thấy thế bèn bước lên, lễ phép hỏi: "Thưa thầy, thầy tìm em ạ?"
Đường Kiến Phi nghe giọng nói khàn khàn của cậu, giọng điệu mang theo vẻ xót xa: "Gần đây họng em còn đau không? Khí hậu bên này hơi khô hanh, trò nhớ uống nhiều nước vào, trong văn phòng có nước nóng đấy, cứ tự nhiên vào mà lấy."
Giang Vọng đứng dựa nghiêng người vào tường, trong lòng cười khẩy một tiếng, mùa hè nóng thế này ai mà uống nước nóng chứ.
Nhưng Tô Du lại đối phó với những lời khách sáo này vô cùng thành thạo, khóe môi cậu cong lên một độ cong ngoan ngoãn: "Cảm ơn thầy quan tâm, em sẽ nhớ ạ."
Trong lòng Đường Kiến Phi lập tức cảm thấy vô cùng thoải mái, vẻ mặt cũng ôn hòa hơn hẳn, ông nói vào chuyện chính: "Lần thi này trò thể hiện rất tốt, đứng thứ hai toàn khối, hãy tiếp tục phát huy nhé!"
Nói xong, ông vỗ vỗ vai Tô Du: "Trò đang ở nhờ nhà Giang Vọng, có gì bất tiện thì cứ nói với thầy."
Tuy rằng Tô Du là do ba của Giang Vọng mời về để dạy kèm, nhưng trong mắt Đường Kiến Phi, Tô Du thực sự là một hạt giống tốt, ngôi trường cũ quả thực đã chôn vùi tài năng của cậu.
Nghe nói suất tham dự kỳ thi Vật lý lần trước của Tô Du là do giáo viên bên đó khó khăn lắm mới giành được, so với trường Nhất Trung hầu như tháng nào cũng có kỳ thi thì tài nguyên giáo dục ở bên đó thực sự quá kém.
Tô Du cúi đầu, khẽ vâng một tiếng.
Trên bàn Đường Kiến Phi không chỉ có bài thi của cậu mà còn có một tờ bảng xếp hạng thành tích được in ra, tên cậu nằm ở cột thứ hai, được Đường Kiến Phi dùng bút đỏ khoanh lại, kém hạng nhất 12 điểm.
Tô Du khẽ mím môi, nghiêng đầu dời tầm mắt đi chỗ khác.
Giang Vọng đứng ngay sau lưng nhìn thấy rất rõ, trên mặt người này làm gì có nửa phần ngoan ngoãn như vẻ bề ngoài, thậm chí còn có chút lạnh lùng.
Khá là biết diễn đấy.
Đang thầm chê bai trong lòng thì mũi dùi của Đường Kiến Phi bỗng nhiên chĩa về phía hắn: "Cái thằng nhóc thối này nhìn chằm chằm người ta làm gì đấy? Lăn qua đây!"
Giang Vọng một tay đút túi quần, không nhanh không chậm bước tới: "Lão Đường, thầy không thể dịu dàng với em một chút được à?"
Đường Kiến Phi nhìn cái vẻ lười biếng trên người hắn là thấy giận, ông gõ gõ mặt bàn: "Bỏ tay ra, đứng thẳng người lên cho tôi!"
"Còn nữa, lão Đường cái gì mà lão Đường, không biết lớn nhỏ!"
Trận cuồng phong bạo vũ này so với thái độ vừa rồi dành cho Tô Du quả thực là một trời một vực, nước miếng cũng sắp bắn cả lên mặt Giang Vọng.
Nhưng hắn đã quen rồi, cứ tai trái vào lại tai phải ra.
Đường Kiến Phi rút ra hai tờ bài thi bị ông đè dưới đáy tập giáo án, trước khi lấy ra còn theo bản năng quan sát xung quanh một chút.
Đã tan học rồi, các giáo viên trong văn phòng đã về gần hết, một hai người còn lại cũng đang cắm cúi bận việc riêng, không rảnh chú ý đến bên này.
Đường Kiến Phi cũng không ngờ mình dạy dỗ học sinh bao nhiêu năm nay lại gặp phải một thành phần cá biệt như Giang Vọng, ông trải bài thi Toán của hắn ra, nghiến răng nghiến lợi nói: "Giang Vọng, trò giải thích cho tôi xem nào!"
Ông chưa từng thấy ai có thể nộp một bài thi sạch sẽ đến mức này, ngoại trừ họ tên và lớp thì những chỗ khác đều trắng tinh, đến câu hỏi trắc nghiệm cũng chẳng thèm khoanh bừa một cái.
Đường Kiến Phi nhìn con số 0 tròn trĩnh trên bài thi Toán, uống một ngụm trà lớn để hạ hỏa.