Chương 2

Đường Kiến Phi vốn tinh tường rõ ràng cũng có lúc nhìn lầm, thầy cười nói với các học sinh bên dưới: "Đây là bạn học Tô Du chuyển đến lớp 11/8 của chúng ta, mọi người hoan nghênh nào."

Tiếng vỗ tay nhanh chóng vang lên, nhiệt tình và vang dội, nhưng lực lượng chủ chốt đều là các bạn nữ, còn các bạn nam thì khoanh tay trước ngực, ánh mắt nhìn Tô Du mang theo địch ý rõ rệt.

"Lớp 8 có một anh Vọng đã đủ khó ở rồi, bây giờ lại thêm một người nữa, thế này còn để chúng ta sống qua ngày không!"

"Đúng đó đúng đó!"

Đường Kiến Phi nghe thấy tiếng ồn ào bên dưới, nghiêm mặt dạy dỗ: "Các em có thể so bì những thứ tốt đẹp hơn được không? Người ta vừa tham gia cuộc thi Vật lý cấp thành phố đã giành được giải nhất đấy, có giỏi thì các em cũng đi mà lấy giải về đi."

Trong lúc Đường Kiến Phi đang huấn thị, Tô Du đứng bên cạnh thầy, trong lòng ôm chồng sách giáo khoa mới tinh, mí mắt hơi cụp xuống, đường nét gương mặt mềm mại yên tĩnh, nhưng lại toát ra một cảm giác thản nhiên, thờ ơ.

"Ra vẻ cái gì? Chẳng phải chỉ là một thằng nhóc nhà quê nghèo kiết xác thôi sao?"

"Còn bày đặt làm màu."

Những tiếng nói không phục bên dưới ngày càng lớn, thậm chí không ít người nói không chào đón Tô Du, muốn cậu cút khỏi lớp 8.

Đường Kiến Phi không ngờ mọi người lại có địch ý lớn như vậy với một học sinh chuyển trường, vừa định quát mắng, người đứng bên cạnh đã nghiêng đầu, liếc mắt sang phải.

Hành động này thu hút sự chú ý của Đường Kiến Phi, thầy nhìn theo ánh mắt đó, lập tức thấy ngay kẻ la hét hăng nhất, nghiêm giọng nói: "Em là ủy viên học tập, không ngăn cản thì thôi, còn cầm đầu gây rối à?"

Bị lôi ra làm gương, người nọ đỏ bừng mặt, cúi đầu không dám nói thêm.

Sự xôn xao lắng xuống, Đường Kiến Phi vốn còn muốn làm công tác tư tưởng cho họ, nhưng điện thoại cứ reo liên tục, thầy là chủ nhiệm khối 11, hôm nay có cuộc họp quan trọng.

Thời gian gấp gáp, Đường Kiến Phi chỉ vào vị trí cạnh cửa sổ ở dãy cuối cùng bên phải: "Tô Du, em ngồi ở đó nhé."

Thầy Đường vừa bước ra khỏi lớp, chuông tan học đã vang lên, lớp học lại trở nên náo nhiệt.

Hạ Hiểu Dương tiến lên, muốn giúp cậu cầm chồng sách mới, nhưng lại bị Tô Du lịch sự né tránh: "Không nặng, tôi tự làm được."

Cậu không thích người khác động vào đồ của mình.

Giọng Tô Du rất nhẹ, nhưng vẫn không che giấu được sự khàn khàn bất thường, chất giọng đột ngột chói tai phát ra từ một thiếu niên xinh đẹp như vậy, giống như một viên ngọc bích bị mài trên sỏi đá, tạo ra những vết trầy xước không bằng phẳng.

Bàn tay đang giơ ra giữa không trung của Hạ Hiểu Dương cũng quên thu về.

Cậu ấy nhớ rõ, hồi nhỏ Tô Du từng bị một trận bệnh nặng, từ đó cổ họng bắt đầu có vấn đề, còn gặp phải rất nhiều chuyện không hay.

Chỉ là cậu ấy không ngờ cổ họng của Tô Du đã khàn đến mức này rồi.

Trước đây, giọng của Tô Du rất hay.