Chương 19

Hạ Hiểu Dương nhìn thấy Tô Du chỉ mang theo một tờ giấy nháp mỏng manh, không chút do dự xé thêm mấy tờ giấy trắng vừa dày vừa không thấu quang của mình đưa cho Tô Du, đầy ẩn ý nói: "Tin tôi đi, cầm nhiều chút, sẽ dùng đến đấy."

Đến lớp 18, Tô Du tìm được vị trí tương ứng rồi ngồi xuống, bất ngờ là, bên tay trái cậu chính là Giang Vọng, Vương Hằng cũng ở phòng thi này, đang đứng cạnh bàn tán gẫu với người khác.

Những người có mặt ở phòng thi lớp 18 đều là người quen cũ, đột nhiên xuất hiện một gương mặt mới nên thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Vương Hằng cũng phát hiện ra Tô Du, sau khi nhìn rõ vị trí của đối phương liền huých tay Giang Vọng, cười cợt nói: "Giang Vọng, vận may của cậu được đấy!"

Người khác không biết sự lợi hại của Tô Du, chứ bọn họ sao có thể không biết cậu học sinh giỏi ngày nào cũng được Đường Kiến Phi nhắc bên miệng này?

Giang Vọng không ngờ đi thi mà hai người cũng có thể thành hàng xóm, chỉ thấy xui xẻo, thấy Vương Hằng nháy mắt ra hiệu với mình, hắn lạnh lùng nói: "Mắt bị chuột rút thì đi chữa đi."

Vương Hằng không ngờ hắn lại không hiểu ý như vậy: "Cậu lại muốn quay về hạng nhất đếm ngược rồi bị ba cậu quất roi hả?"

Giang Thạch Khải rất để tâm đến thành tích của Giang Vọng, nếu thi quá kém thì sẽ trực tiếp dùng gậy gộc hầu hạ.

Lần trước may mắn, phần nghe tiếng Anh khoanh bừa trúng được kha khá, nếu không thì đã chẳng có cơ hội làm hàng xóm với Tô Du.

Giang Vọng liếc nhìn người đang ngồi ngay ngắn bên cạnh, không lên tiếng.

Dạo gần đây hắn không có chút giao tiếp nào với người này, chạm mặt ở lớp hay ở nhà cũng chẳng cho người ta sắc mặt tốt, Tô Du đối với việc này chẳng có phản ứng gì, cũng chưa từng chủ động để ý đến hắn.

Thậm chí, ăn cơm ở nhà cũng chỉ rửa mỗi bát của mình.

Mỗi lần ăn cơm, Giang Vọng đều cảm thấy mình bị xỏ xiên một trận.

Khổ nỗi cách làm này hắn lại chẳng thể bắt bẻ được chỗ nào sai, dì Thư hỏi tới, hắn cũng chỉ đành nín nhịn trong lòng.

Hai người ngấm ngầm kình cựa nhau mấy ngày nay, lúc này Vương Hằng bảo hắn chép bài Tô Du, chẳng phải là bảo hắn xuống nước trước sao?

Vương Hằng hiểu rõ Giang Vọng nhất, nhìn thoáng qua là thấy ngay vấn đề: "Không bỏ được cái sĩ diện xuống hả?"

Cậu ta ngẫm nghĩ rồi nói: "Tô Du đến để kèm cậu học, chắc chắn là người mong thành tích cậu tiến bộ nhất, đến lúc đó cậu chỉ cần liếc mắt ra hiệu một cái, Tô Du sẽ đẩy bài thi qua ngay."

Lời này nói nghe có lý có tình, khiến Giang Vọng hơi dao động.

"Lát nữa thi Toán, mấy câu trắc nghiệm với điền vào chỗ trống ấy, cậu cứ liếc đại vài cái là được."

Vương Hằng nói xong thì chuông báo thi vang lên, đành phải rời đi.

Khoảng cách giữa các bàn trong phòng thi không xa lắm, Tô Du ngồi ngay bên cạnh, nghe rõ mồn một toàn bộ quá trình "công khai âm mưu" của bọn họ.

Vương Hằng đi rồi, chướng ngại vật giữa Tô Du và Giang Vọng cũng biến mất, hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía đối phương.

Đầu óc Giang Vọng rối bời, cứ do dự mãi giữa sự cứng rắn và thành tích, càng xoắn xuýt thì vẻ mặt hắn càng lạnh tanh không cảm xúc, dọa cho mấy người đến sát giờ thi phải đi đường vòng.

Tô Du đón nhận ánh mắt gần như là [đe dọa] của hắn, nhớ tới chuyện gì đó, khẽ cong môi, chớp chớp mắt với hắn.

Tảng đá đè nặng trong lòng Giang Vọng lập tức rơi xuống, đây là Tô Du chủ động chìa cành ô liu muốn cho hắn chép bài, hắn chỉ là miễn cưỡng lắm mới đồng ý thôi.

Giờ thi bắt đầu, phòng thi lớp 18 náo nhiệt vô cùng.

Có người quay bút làm bút bay vèo đi thật xa, có người vo giấy bốc thăm, có người mới một phút đã lật mặt sau đề thi định nộp bài sớm để thoát khỏi phòng thi.

Chỉ có Tô Du, lưng thẳng tắp, hơi cúi đầu, thần tình chăm chú, ngòi bút lướt liên tục trên giấy, phát ra tiếng ma sát khe khẽ.

Giang Vọng liếc mắt nhìn cậu một cái, đối phương đang nghiêm túc làm bài, không có bất kỳ phản hồi nào.

Có điều, ngón út cầm bút hơi nhếch lên một cái.

Chỉ thế thôi á?

Giang Vọng không kìm được bắt đầu nghi ngờ bản thân.

Tô Du thật sự đồng ý cho hắn chép bài sao?

Hắn nhìn đồng hồ liên tục quay ở phía trên lớp học, cẩn thận nhớ lại chi tiết trước khi thi, lúc nhìn nhau, có phải người này đã cười với hắn không?

Độ cong khóe miệng còn khá lớn, giống như có chuyện gì vui vẻ lắm.

Giang Vọng vò đầu, người này cười cái gì chứ? Không phải là đang lừa hắn đấy chứ?

Hay là cuối cùng cũng biết sự lợi hại của hắn rồi? Không chỉ dùng bài thi để hối lộ hắn, mà còn tỏ ra yếu thế với hắn?

Giang Vọng suy nghĩ một giây, chốt đáp án, chắc chắn là vế sau.

Hắn hoàn toàn nhẹ nhõm, vắt chéo chân, cây bút trên đầu ngón tay xoay tạo thành tàn ảnh đẹp mắt.

Mắt thấy Tô Du đã làm xong một nửa, Giang Vọng ho khan một tiếng.

Động tác làm bài của Tô Du khựng lại, bàn tay trái vốn đang đè lên bài thi dịch ra chỗ khác.

Sự cảnh giác cuối cùng trong lòng Giang Vọng buông xuống, hơn nữa, hắn chưa từng thấy chữ viết trên bài thi của ai sạch sẽ rõ ràng như vậy, nhìn một cái là hiểu ngay.

Trong khoảnh khắc này, Giang Vọng cảm thấy giữa hai người cũng chẳng có ân oán gì không giải quyết được.

Làm anh em cũng miễn cưỡng chấp nhận.

Khóe môi Giang Vọng nhếch lên, vừa định nhìn kỹ thì thấy tay trái của Tô Du lấy ra một xấp giấy nháp dày cộp, ngay dưới cái nhìn chăm chú của hắn, từ từ che lên mặt bài thi viết đầy đáp án.

Sau đó, Tô Du viết lên tờ giấy trắng ba chữ...

[Lừa cậu đấy.]

Giang Vọng: "..."

Anh em cái khỉ mốc.