Mỗi lần cuối tháng, Giang Vọng sẽ đón kỳ thi tháng, đây cũng là lúc nhà họ Giang loạn nhất.
Giang Vọng nghĩ đến chuyện gì đó, dựa vào lan can cầu thang, giọng nhàn nhạt nói: "Chắc là vậy."
Dù sao thì đối phương cũng chưa kèm cặp hắn buổi nào, cho dù thành tích không tốt cũng không thể nói là lỗi của Tô Du được.
Có điều rõ ràng là đến để dạy kèm, vậy mà ngay cả việc làm màu ngoài mặt cũng không làm, quả nhiên là có chỗ dựa nên không sợ gì cả.
Bây giờ, đến cả dì Thư cũng bị mua chuộc rồi.
Trong không khí dưới lầu vẫn còn thoang thoảng mùi thơm của canh gà, Giang Vọng nhìn dì Thư đang đứng ở phía đối lập với mình, cảm thấy chút lòng thương hại mà mình nảy sinh thật nực cười.
Quả nhiên, trời sinh hắn đã không hợp với cái loại ốm yếu bệnh tật ẻo lả này.
Giang Vọng thấy dì Thư vẫn còn muốn nói gì đó liền đẩy bà vào phòng ngủ ở tầng một: "Được rồi, dì đừng lo lắng nữa, ngủ sớm đi, ngày mai cháu không muốn ăn bánh mì nữa, dì Thư nấu mì gà cho cháu nhé?"
Dì Thư nhanh chóng bị dời đi sự chú ý: "Đúng lúc hôm nay canh gà còn thừa nhiều, mai chan vào mì, à đúng rồi, sau này đừng ăn cái bánh mì chà bông đó nữa, chẳng có dinh dưỡng gì đâu, cháu còn chơi bóng mỗi ngày, tiêu hao năng lượng nhiều..."
Bà cứ lải nhải mãi, sự chú ý lại quay trở về trên người Giang Vọng.
Dỗ dành bà xong xuôi, Giang Vọng lên lầu, đi ngang qua cửa phòng Tô Du, ánh sáng lọt ra dưới khe cửa vụt tắt, rõ ràng là đối phương thấy hắn lên lầu nên đã tắt đèn.
Điều này có nghĩa là cho dù hắn có đập cửa ầm ầm thì Tô Du cũng sẽ không mở.
Giang Vọng cười khẩy một tiếng, mang cả hai đĩa trái cây đặt dưới đất vào phòng mình.
*
Kỳ thi tháng đang đến gần, không khí trong lớp học căng thẳng thấy rõ.
Ngay cả Giang Vọng vốn thoắt ẩn thoắt hiện dạo gần đây cũng an phận ở trong lớp...
Ngủ.
Một mẩu phấn từ trên bục giảng bay chuẩn xác trúng đỉnh đầu Giang Vọng, vang lên tiếng "cốp" giòn tan, Đường Kiến Phi mắng hắn: "Sắp thi tháng rồi mà còn lười biếng thế hả, buồn ngủ thì cút ra hành lang đứng cho tỉnh táo lại!"
Giang Vọng bị ném tỉnh, vẻ mặt ỉu xìu, cũng không đối đầu với thầy Đường, chậm rãi lững thững đi ra ngoài lớp, dựa vào tường, gục đầu xuống tiếp tục ngủ bù.
Chỗ ngồi của Tô Du ở sát cửa sổ, vừa quay đầu là có thể nhìn thấy góc nghiêng của Giang Vọng, ngược sáng càng làm nổi bật ngũ quan và đường nét gương mặt, nhưng khung xương của Giang Vọng quá ưu việt, nhìn từ góc độ nào cũng không chê vào đâu được.
Thảo nào nhiều người không sợ tính khí khó ưa của Giang Vọng mà vẫn gửi thư tình cho hắn.
Giang Vọng có yêu sớm không nhỉ? Hình như chưa thấy dấu hiệu gì rõ ràng.
Trong lúc đang suy tư, Giang Vọng bất ngờ quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau.
Lần này, không ai dời mắt đi cả.
Một người ôn hòa bình tĩnh, một người lạnh lùng thù địch.
Thầy Đường ở trên bục giảng bài văn ngôn hăng say đến mức nước bọt tung tóe, chợt nghĩ đến một điểm, cao hứng nói: "Tô Du, em nói xem chữ [Nhi] trong câu này có nghĩa là gì?"
*Chú thích: "Văn ngôn" là loại văn viết bằng tiếng Hán cổ, thường dùng trong các tác phẩm văn học, sử sách thời xưa.
Trong mắt Giang Vọng hiện lên vẻ hả hê rõ rệt.
Tô Du thu hết cảm xúc của đối phương vào đáy mắt, đứng dậy, suy tư một lát rồi mở miệng trả lời.
Giọng điệu mang chút khàn khàn đặc trưng, nhưng lại từ tốn không nhanh không chậm, không chỉ trả lời câu hỏi của thầy Đường rành mạch rõ ràng, mà còn suy một ra ba, dẫn dắt ra một điểm thi quan trọng.
Giang Vọng: "..."
Hắn nghe không hiểu Tô Du vừa lải nhải xì xồ cái gì, nhưng lại nghe hiểu lời khen ngợi từ miệng thầy Đường.
Nhân lúc Tô Du ngồi xuống, Giang Vọng lẳng lặng dịch sang bên cạnh một bước, thoát khỏi tầm nhìn của Tô Du, còn không quên thầm mắng trong lòng, câu hỏi thiểu năng gì vậy?
Thầy Đường cũng nên đi tu nghiệp lại môn Ngữ văn rồi.
Mấy ngày trôi qua, thoắt cái đã đến thứ Sáu, hôm nay thi tháng, mọi người được phân chia phòng thi dựa theo xếp hạng thành tích.
Tô Du là học sinh chuyển trường, lần đầu tiên thi ở Nhất Trung, vị trí được xếp ở cuối cùng.
Hạ Hiểu Dương lấy ra ba cây bút, ra vẻ nghiêm trọng vái lạy Tô Du: "Học thần phù hộ, cho tôi lần này qua môn Vật lý đi!"
Những người khác nhìn thấy động tác khoa trương của Hạ Hiểu Dương thì tránh xa như nhìn thấy kẻ tâm thần.
Hạ Hiểu Dương xì một tiếng, khinh thường nói: "Bọn bây thì biết cái đếch gì."
Với cái đầu óc nghịch thiên của Tô Du, tuyệt đối có thể lọt vào top ba của khối.
"Khoan đã, cậu thi ở lớp 18 đúng không?"
Người trong phòng thi này đều là hạng bét của khối, ném Tô Du vào đó, chẳng phải là đưa dê vào miệng cọp sao?