Giang Vọng có chút bực bội nói: "Ai thèm nhìn cậu?"
Hắn quay đầu đi, uống một hơi cạn sạch bát canh gà đã nguội, lùa vội vài miếng cơm, nhưng qua khóe mắt vẫn thấy Tô Du đang uống canh.
Rõ ràng đã uống nhiều như vậy, sao giọng vẫn khàn đặc thế kia, nghe cứ như đang khóc vậy.
Giang Vọng không động vào canh gà nữa, ăn xong cơm liền xoay người lên lầu.
Thôi bỏ đi, hôm nay hắn không thèm so đo với cái đồ ốm yếu này.
*
Sau khi Giang Vọng về phòng, càng nghĩ càng thấy không đúng, hắn cảm thấy dường như mình đã bị vẻ yếu đuối bề ngoài của Tô Du che mắt rồi.
Nếu Tô Du thực sự dễ bắt nạt như vẻ bề ngoài thì đã chẳng to gan lớn mật đến mức ngồi cạnh hắn ăn cơm, còn va vào tay hắn.
Lại bị lừa rồi...
Giang Vọng chửi thầm một câu trong lòng, bật dậy khỏi giường, mở cửa, định sang phòng bên cạnh lấy lại danh dự, nhưng vừa chuẩn bị gõ cửa phòng Tô Du thì thấy dì Thư bưng hai đĩa trái cây lên lầu.
Bà vừa nhìn thấy điệu bộ của Giang Vọng liền đặt ngay trái cây xuống, kéo người xuống lầu.
Dì Thư sa sầm mặt mày kéo Giang Vọng xuống lầu, tránh xa phòng Tô Du rồi mới lên tiếng: "Tiểu Vọng, sao cháu cứ bắt nạt Tô Du hoài vậy?"
Giang Vọng định nói gì đó nhưng bị dì Thư ngắt lời: "Hôm nay lúc dì về, đúng lúc nhìn thấy cháu đuổi Tiểu Du ra góc bàn ăn, sau đó lại như kiểu tiêu khiển bắt Tô Du ngồi cạnh cháu, cứ không chịu để thằng bé ăn cơm cho đàng hoàng."
"Lúc đó dì nhịn không nói, không ngờ bây giờ cháu lại định đi gây sự với thằng bé nữa."
Bà biết Giang Vọng học hành không tốt, tính tình cũng tệ, nhưng bà vẫn luôn cảm thấy Giang Vọng là đứa trẻ ngoài lạnh trong nóng, không ngờ sau lưng Giang Vọng lại quá đáng như vậy.
Vừa rồi mặt đen sì hùng hổ, đến bà cũng thấy kinh hãi.
Giang Vọng bị giáo huấn một trận, mím môi nói: "Dì Thư, sao dì lại nói đỡ cho cậu ta thế? Hơn nữa, cháu căn bản có làm gì đâu."
Hắn sực tỉnh ra, hỏi: "Có phải thằng nhóc đó mách lẻo với dì không?"
"Tô Du một chữ cũng không nói với dì." Dì Thư thở dài: "Thật ra cách chung sống của hai đứa dì đều nhìn thấy cả, bình thường thằng bé đều tránh mặt cháu, rõ ràng là sợ lắm rồi, cháu cũng đừng trách dì nhiều chuyện, hôm nay dì thực sự không nhìn nổi nữa..."
Có lần bà nhờ Tô Du xuống tầng hầm một lấy đồ, đứa trẻ vốn nhiệt tình lại tỏ vẻ do dự, hỏi ra mới biết là Giang Vọng đang ở phòng giải trí dưới tầng hầm một.
Hễ Giang Vọng về nhà là Tô Du cứ ru rú trong phòng đóng cửa không ra, có lần xuống lầu tìm nước uống cũng rón ra rón rén, bảo là sợ làm phiền Giang Vọng.
Lúc đó Tô Du cầm cốc nước, ngón tay siết chặt, cúi gằm mặt dùng giọng điệu dè dặt, nghe mà bà thấy khó chịu trong lòng vô cùng.
Một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời như vậy, bị Giang Vọng ép cho thành ra cái dạng gì rồi.
Giang Vọng không biết Tô Du đã cho người ta uống bùa mê thuốc lú gì, bất lực biện giải: "Cháu thật sự không bắt nạt cậu ta, thằng nhóc đó đang diễn kịch đấy!"
Dì Thư chẳng tin chút nào chuyện đứa trẻ ngoan như Tô Du biết diễn kịch, nghiêm giọng nói: "Được rồi, đừng vu oan cho Tiểu Du nữa, lần trước bạn học của cháu, cái cậu đen đen tên là Lục Minh ấy, người ta được mời đến nhà ăn cơm, cháu lại nhân lúc ba cháu không để ý, lôi người ta ra sân đe dọa, giơ nắm đấm bắt người ta ăn xong thì cút xéo ngay, dì nói không sai chứ?"
Cửa sổ phòng bếp hướng ra sân, lúc đó bà đang nấu cơm nên tình cờ nhìn thấy.
Lời này vừa thốt ra, Giang Vọng không còn gì để nói, dứt khoát làm liều: "Đúng đấy, cháu cứ bắt nạt cậu ta đấy."
Dùng thủ đoạn tương tự để đuổi Tô Du đi chỉ là chuyện sớm muộn.
"Cậu ta chỉ đến để kèm cháu học thôi, dì Thư không cần phải bận tâm quá đâu, mấy ngày nữa là cậu ta đi rồi."
Câu nói này khiến dì Thư sững người một chút.
Bà chợt nhận ra, bản thân đã vô thức coi Tô Du như một thành viên trong gia đình này, hy vọng hai đứa trẻ có thể chung sống hòa thuận, bà cũng cố gắng hết sức giúp đỡ đứa trẻ số khổ là Tô Du.
Dì Thư nghĩ tới điều gì đó, ngập ngừng hỏi: "Không phải các cháu sắp thi tháng sao? Nếu thành tích của cháu không tốt thì thằng bé có đi không?"