Nghĩ đến đây, dì Thư thở dài, múc hai bát canh gà, lại gắp thêm chút thịt vào bát của Tô Du.
Tô Du nhìn cái bát bên cạnh, vừa định hỏi thì từ phía huyền quan truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Dì Thư, cháu về rồi."
Tô Du theo bản năng quay đầu lại, ánh mắt hai người giao nhau trong không trung một thoáng.
Giang Vọng mặc đồ bóng rổ, hiển nhiên là vừa chơi bóng về, tóc mái trên trán ướt đẫm bị hắn tùy ý vuốt ngược lên, lộ ra vầng trán cao cùng đôi mắt sắc bén sáng ngời bên dưới.
Tô Du dời tầm mắt đi trước.
Cách một cái bàn, cậu vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng hừng hực tỏa ra từ người Giang Vọng.
Hai người không có bất kỳ giao tiếp nào, Giang Vọng lên lầu tắm rửa, Tô Du lại vào bếp rửa thêm một bộ bát đũa.
Cậu vừa dọn dẹp xong nhà bếp, đặt bát đũa sạch lên bàn thì Giang Vọng đã xuống lầu.
Trên người vẫn còn ẩm ướt, tóc còn đang nhỏ nước, tay Giang Vọng cầm chiếc khăn vò mạnh lên đầu, vừa lau tóc, vừa...
Đánh giá Tô Du đang ngồi trước bàn ăn.
Đồng phục của Tô Du vẫn chưa được phát, gần đây cậu luôn mặc áo thun trắng và quần dài thoải mái, lúc này đang yên lặng bày bát đũa, nói: "Dì Thư bảo đứa nhỏ trong nhà bị ho nên về nhà trước rồi, lát nữa sẽ quay lại."
Giang Vọng hất cằm tỏ vẻ đã biết, kéo ghế ngồi xuống, nhìn bộ bát đũa sạch sẽ sáng bóng trước mặt, nhướng mày nói: "Cậu rửa à?"
Tô Du ừ một tiếng.
Giang Vọng bưng bộ bát đũa đối diện đến trước mặt mình, nói: "Vậy tôi dùng bộ này, tránh cho cậu hạ độc."
Tô Du nhìn hắn ngang ngược chiếm bộ bát đũa của mình làm của riêng, lại còn bắt đầu uống canh rồi, im lặng một lát rồi nói: "Bộ đó cũng là tôi rửa đấy."
"Khụ khụ." Giang Vọng bỗng nhiên bị sặc, đỏ mặt ho mạnh mấy tiếng.
Người này nói chuyện thì nhẹ nhàng nhưng mồm miệng độc địa lắm, lần nào cũng chọc đúng vào chỗ hiểm của hắn.
Bây giờ Giang Vọng bưng bát, muốn phản bác mà không biết mở miệng thế nào, tiếp tục ăn cũng thấy kỳ kỳ, bị nghẹn đến mức tiến thoái lưỡng nan.
Hắn tưởng vài ngày lạnh nhạt sẽ khiến cậu học sinh ngoan này hiểu rõ thái độ của mình mà biết khó mà lui.
Lần trước Lục Minh cũng như vậy, lúc đầu còn gượng chống, sau đó lúc học phụ đạo nói chuyện đều run rẩy, còn thường xuyên tìm Giang Thạch Khải kể khổ, cuối cùng thuận lợi bị đá đi.
Nhưng cậu học sinh chuyển trường này hoàn toàn khác, hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý bị Giang Thạch Khải mắng chửi te tua vì chuyện đổi chỗ rồi, nhưng ông già dường như hoàn toàn không biết chuyện này, sóng yên biển lặng.
Điều này chứng tỏ, Tô Du căn bản không hề mách lẻo với ai.
Không có ai chống lưng mà Tô Du vẫn còn gan cãi lại hắn sao?
Tưởng hắn sẽ mãi dung túng cho cậu đấu võ mồm chắc?
Tô Du nhìn khuôn mặt xanh mét của Giang Vọng, có chút hối hận. Hôm nay Giang Vọng đã giúp cậu, cậu vốn không muốn chọc giận hắn nữa, nhưng tính tình đối phương thực sự quá quái gở, tùy tiện một câu cũng có thể bùng nổ.
Chịu đựng cái trừng mắt của Giang Vọng, Tô Du bưng bát, chậm chạp đi tới một góc xa nhất của bàn ăn.
Dì Thư múc cho cậu rất nhiều canh gà, cậu không cần gắp thêm đồ ăn, cũng không cần làm gai mắt Giang Vọng.
Nhưng cậu vừa chuẩn bị cúi đầu uống canh, Giang Vọng đã nói: "Ai cho cậu chạy xa thế?"
Tô Du không ngờ Giang Vọng lại khó chiều như vậy, hành động tỏ ra yếu thế của cậu khiến biểu cảm Giang Vọng rõ ràng hòa hoãn hơn nhiều, còn có một tia đắc ý vì hù dọa thành công.
Lúc này, bụng cậu sôi lên một tiếng ùng ục.
Tô Du suy nghĩ một chút rồi đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh Giang Vọng.
Lúc kéo ghế ra còn đυ.ng phải khuỷu tay của hắn.
Giang Vọng: "?"
Hắn nhìn người bên cạnh, ôm cánh tay bị đau, người này có phải quá ngông cuồng rồi không?
Giang Vọng vừa định mở miệng, lại thấy Tô Du gắp một miếng thịt gà trong bát lên, há miệng cắn một nửa.
Thịt gà hầm mềm mại thơm ngon, Tô Du ăn rất chậm, đôi mắt hơi cong lên, hiển nhiên là đang rất hưởng thụ.
Giang Vọng rất ít khi nhìn thấy Tô Du trên bàn ăn, nghe dì Thư nói, để tiện cho việc học, cậu toàn ăn tối ở căng tin, mà phải biết rằng, cái chỗ khỉ ho cò gáy đó toàn nấu cám lợn.
Tô Du ăn mấy miếng, lại cầm thìa múc một muỗng canh trong nồi đất.
Chiếc thìa sứ trắng to bản càng làm tôn lên những ngón tay thon dài trắng nõn của Tô Du, khi cử động, xương ngón tay hiện lên rõ ràng, ngoài vẻ thanh tú, điều rõ ràng hơn cả là sự gầy gò.
Có cảm giác chỉ cần bẻ nhẹ một cái là tay người này sẽ gãy xương ngay.
Hơn nữa, người này vừa uống canh vừa ho, dường như không chịu được độ nóng của canh, ho đến đỏ cả vành tai.
Rõ ràng đã thổi nhiều lần như vậy rồi mà vẫn chê nóng? Đúng là công tử bột.
Đang uống dở, đối phương bỗng nhiên dừng lại, nhìn hắn một cái rồi nhỏ giọng nói: "Cậu có thể đừng nhìn chằm chằm tôi mãi được không?"
Giang Vọng: "?"
Tô Du mím đôi môi bị canh nóng làm cho đỏ ửng, nói: "Kỳ lắm."