Chương 15

Khoảng cách hai người kéo gần lại, Giang Vọng lúc này mới phát hiện, bên phải sống mũi Tô Du có một nốt ruồi rất nhạt, ẩn trong bóng tối, theo sự đến gần của chủ nhân mà dần dần lộ ra manh mối.

Giang Vọng bất giác nhìn chằm chằm vào nó thêm mấy lần.

Quả nhiên, người tâm cơ thâm sâu thì nốt ruồi cũng sâu.

Đợi đến khi hoàn hồn, hai người gần như dán sát vào nhau, hắn thậm chí có thể cảm nhận được mùi kẹo ngọt trong hơi thở của Tô Du.

Giang Vọng cứng đờ tại chỗ.

Ý gì đây? Muốn ám sát hắn?

Hắn đắn đo vài giây, định đẩy người ra, lại thấy Tô Du giơ tay lên, đầu ngón tay lướt một cái trên màn hình điện thoại của hắn.

Giang Vọng cúi đầu, giao diện Anipop bùng nổ hiệu ứng rực rỡ, Tô Du kẹt ở bước cuối cùng qua màn một cách ngoạn mục.

[Unbelievable ~]

Phá giải ván cờ chết, đây chính là lời cảm ơn của Tô Du.

Giang Vọng: "..."

Ồ.

*

Không biết có phải vì lòng tự trọng bị tổn thương do Tô Du nhẹ nhàng vượt qua màn game hay không mà Giang Vọng quay đầu bỏ đi ngay. Tô Du xác định người đã đi xa mới kéo chiếc ghế bên cạnh của Giang Vọng qua ngồi.

Còn Lưu Tử Duệ bị dính keo thì biến mất suốt cả một tiết học, cuối cùng thay một chiếc quần khác, hậm hực quay lại lớp.

Khi đi ngang qua chỗ ngồi của Tô Du, cậu ta cũng không cố ý va lệch bàn cậu như trước nữa, thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cậu.

Sau khi tan học, Hạ Hiểu Dương nghe xong đầu đuôi câu chuyện, trố mắt ngạc nhiên nói: "Cậu ta giúp cậu giải vây á?"

Thủ đoạn tuy tàn nhẫn nhưng lại vô cùng hiệu quả, suốt cả ngày hôm đó, cậu ấy không thấy ai dám tới tìm Tô Du gây phiền phức, thậm chí khi lên đầu lớp hứng nước, mọi người đều ngầm hiểu ý mà nhường chỗ cho Tô Du.

Biểu hiện này cứ như thể Tô Du được Giang Vọng bảo kê vậy.

Hạ Hiểu Dương mắt sáng rực nói: "Hay là cậu thử tạo quan hệ tốt với Giang Vọng xem? Có cậu ta ở đó, đảm bảo cậu không phải chịu chút bắt nạt nào!"

Tô Du vừa bỏ sách giáo khoa vào cặp, vừa nói: "Trước đó chẳng phải cậu còn nghĩ là Giang Vọng hại tôi sao? Giờ đổi chiều rồi à?"

"Thực sự là màn hôm nay của cậu ta quá hả giận!" Hạ Hiểu Dương cười hì hì nói: "Cái lúc ấn thằng nhóc Lưu Tử Duệ xuống ấy, ngầu bá cháy!"

Cậu ấy về lớp muộn, chỉ nhìn thấy cảnh này, còn tưởng hắn lại phát điên, không ngờ là đang đòi lại công bằng.

Mấy ngày nay Lưu Tử Duệ là kẻ ngông cuồng nhất, liên tục giở trò vặt, nếu đổi thành người tâm lý yếu ớt, chắc đã phải lén lút lau nước mắt rồi.

Bây giờ lại còn chơi cái trò thất đức đổ keo lên ghế, tự làm tự chịu thế vẫn còn là nhẹ đấy!

Tô Du nghe ra chút sùng bái trong giọng điệu của cậu bạn của mình, lơ đãng nói: "Tôi đã cố gắng muốn làm thân với cậu ta rồi, chỉ là cậu ta dường như rất ghét tôi."

Từ sự hờ hững lúc đầu, đến bây giờ là sự bài xích rõ rành rành.

Chuyện hôm nay, chẳng qua hắn chỉ không muốn bị mấy kẻ tiểu nhân mượn danh nghĩa mình gây chuyện mà thôi.

Dù sao thì Giang Vọng hiện tại cũng không thể bị kỷ luật được.

"Hả? Cậu cố gắng chỗ nào?" Hạ Hiểu Dương trố mắt nói: "Cậu toàn thờ ơ với người ta, lần trước, cậu còn chủ động khıêυ khí©h cậu ta nữa."

Lần Tô Du với Lục Minh làm đề cá cược đó, tuy rằng Tô Du nói chuyện luôn nhẹ nhàng, nhưng thực tế lại không nhường nửa bước, khiến Giang Vọng cứng họng không nói được gì.

Giống như bây giờ, Tô Du cũng đang ngồi ghế của Giang Vọng.

Cứ như là sợ Giang Vọng không tức giận vậy.

Tô Du không ngờ với tính cách vô tư lự của Hạ Hiểu Dương mà lại nhận ra nhiều điều như vậy, cậu cúi đầu kéo khóa cặp sách, nói: "Sao có thể chứ? Tôi còn phải phụ đạo bài vở cho cậu ta, chắc chắn là muốn tạo quan hệ tốt rồi."

Hạ Hiểu Dương còn muốn nói gì đó, Tô Du đã đeo cặp đứng dậy nói: "Không nói nữa, hôm nay tôi không ở trường tự học buổi tối, tôi về đây."

Khối 10 và khối 11 trường Nhất Trung thành phố Liễu không bắt buộc tự học buổi tối, chỉ là gần đây để đuổi kịp tiến độ, cậu đều ôn tập ở trường đến rất muộn mới về nhà. Dì Thư thấy cậu gầy đi nhiều chỉ trong một tuần ngắn ngủi, đặc biệt nói tối nay hầm canh gà, dặn Tô Du nhớ về nhà ăn cơm.

Vừa vào cửa, Tô Du đã ngửi thấy mùi canh gà thơm nức, dì Thư thấy cậu về, lập tức gọi: "Canh gà xong rồi, rửa tay là có thể chuẩn bị ăn cơm rồi."

Tô Du đổi giày rửa sạch tay, vào bếp giúp bà bưng đồ ăn.

Dì Thư lập tức ngăn cản nói: "Cái thằng bé này, nói bao nhiêu lần rồi, không cần giúp không cần giúp, cái bát này nóng lắm."

Tô Du thành thạo đeo găng tay, nói: "Không sao đâu dì Thư, mấy việc này cháu ở quê làm quen rồi."

Dì Thư thấy cậu giúp mình chạy đôn chạy đáo, vừa ấm lòng vừa xót xa.

Bà có thể nhìn ra, Tô Du thật sự đã chịu khổ, có lần bà cảm thấy bát rất nóng, vậy mà Tô Du có thể tỉnh bơ bưng lên bàn ăn.

Lúc đó bà sợ hết hồn, vội vàng kéo cậu đi xả nước lạnh, nhưng Tô Du chỉ bị đỏ đầu ngón tay một chút, sờ vào mới thấy một lớp chai sạn dày cộp.

Tô Du có diện mạo đẹp đẽ, tính tình cũng trầm lặng, lần đầu gặp bà còn tưởng cũng là con cái của gia đình quyền quý nào đó.