Chương 14

Tên béo hơn chín mươi cân không ngừng giãy giụa, nhưng không địch lại sức lực của Giang Vọng, cứ thế bị lôi đi như xách gà con.

Giang Vọng vừa tới nơi đã thấy Tô Du kéo ghế ra, bộ dạng chuẩn bị ngồi xuống, hắn nhanh tay lẹ mắt rút cái ghế từ dưới tay Tô Du ra, nói: "Không thấy bên trên có keo dán à? Còn ngốc nghếch ngồi lên?"

Trong lúc giằng co, chiếc ghế nghiêng hẳn đi, chất lỏng trong suốt bên trên tràn cả ra ngoài.

Lượng keo này, không biết đã dùng bao nhiêu lọ keo 502, người mà ngồi lên thật thì có xé rách quần cũng chưa chắc đã làm sạch được.

Tô Du không ngờ Giang Vọng lại đột ngột lao ra, bị quát đến mức ngẩn người tại chỗ.

Giang Vọng tưởng rằng Tô Du chắc chắn sẽ mồm mép sắc sảo phản kích lại, không ngờ đối phương chỉ mở to mắt nhìn hắn, ngược lại khiến hắn nhất thời nghẹn lời, may mà sức nặng trĩu xuống trên tay khiến hắn hoàn hồn.

Hắn chỉ vào chiếc ghế đầy keo dán, nhìn về phía Lưu Tử Duệ nói: "Cậu làm hả?"

Lưu Tử Duệ sao còn không hiểu ý của Giang Vọng, lùi lại từng bước nói: "Anh Vọng, tôi chỉ muốn trút giận cho cậu thôi, chủ ý này không phải một mình tôi..."

Cậu ta nói xong định nhìn Lục Minh cầu cứu, lại bị Giang Vọng không khách khí cắt ngang: "Được rồi, không oan uổng cho cậu là được."

Giang Vọng phớt lờ vẻ kinh hoảng trên mặt Lưu Tử Duệ, ấn vai đối phương, ép ngồi thẳng xuống chiếc ghế đầy keo dán kia.

"A!" Lưu Tử Duệ hét lên một tiếng chói tai, điên cuồng cựa quậy, nhưng bị Giang Vọng ấn chặt không dậy nổi.

"Đồng bọn" của cậu ta mặt đều sợ đến trắng bệch, nhưng không một ai dám tiến lên giúp đỡ.

Xác định đã dính chặt, Giang Vọng gác chân lên ghế, chậm rãi nhìn quanh bốn phía, khóe môi nhếch lên một nụ cười ác liệt nói: "Giúp tôi trút giận? Các người dám dùng danh nghĩa của tôi làm mấy chuyện này nữa thử xem?"

Ánh mắt hắn quét qua từng khuôn mặt đang chột dạ sợ hãi kia, không ai dám nhìn thẳng vào hắn.

Cuối cùng, Giang Vọng bất ngờ chạm mắt với Tô Du.

Tô Du cẩn trọng lùi lại một bước.

Tính khí của Giang Vọng còn khó nắm bắt hơn cậu tưởng tượng, cậu vốn tưởng lần ở quán net chỉ là trường hợp cá biệt hiếm hoi, không ngờ Giang Vọng chính là một kẻ điên hoàn toàn làm bừa theo tâm trạng của mình.

Chỗ keo dán kia cậu đã nhìn thấy từ sớm, thật ra định tương kế tựu kế dính một ít, tiết sau là tiết của Đường Kiến Phi, có bằng chứng thực tế, Đường Kiến Phi không thể ngồi yên mặc kệ, những trò vặt ngầm đối phó cậu chắc chắn sẽ phải tém tém lại nhiều.

Nhưng cậu không ngờ Giang Vọng lại diễn màn này.

Giang Vọng phát hiện Tô Du lùi lại, nhướng mày nói: "Sợ rồi?"

Gan bé thế này mà còn dám ăn vạ hắn à?

Tô Du khựng lại, chậm rãi nói: "Tôi chỉ đang nghĩ, không có ghế thì lát nữa tôi học kiểu gì, lát nữa cậu còn trốn học không? Có thể cho tôi mượn ghế được không?"

Giang Vọng: "..."

Hắn nhìn Lưu Tử Duệ sắp khóc đến nơi ở bên cạnh, bỗng nhiên mất hứng nói: "Cút."

Lưu Tử Duệ nghe vậy như được đại xá, lập tức kéo ghế chạy vào nhà vệ sinh.

Tô Du vốn tưởng sự việc đến đây là kết thúc, nhưng không ngờ Giang Vọng lại đi thẳng về phía cậu, cậu lùi lại từng bước, cuối cùng chạm vào bàn học, không còn đường lui.

"Không phải muốn ngồi ghế của tôi sao? Lùi cái gì?"

Giang Vọng cảm thấy biểu hiện của Tô Du rất kỳ lạ, nếu đổi là người khác, hoặc là sợ hãi chạy thật xa, hoặc là cảm động rơi nước mắt làm thân với hắn, nhưng Tô Du lại chỉ tỏ ra sợ hãi một chút xíu, phần nhiều là đang quan sát.

"Vừa nãy cậu đang nghĩ gì?"

Tô Du nhất thời không nói gì.

Giang Vọng cao hơn cậu nửa cái đầu, khi áp sát khí thế càng thêm bức người, cộng thêm đôi mắt đen mang theo vẻ lạnh lẽo và dò xét kia, khiến người ta rùng mình.

Cậu khẽ nói: "Đang nghĩ, có phải nên cảm ơn cậu đã giúp tôi giải quyết rắc rối hay không."

Giang Vọng cảm thấy hơi buồn cười, Tô Du hơi cúi đầu, bóng râm của hàng mi che khuất đôi mắt kia, khiến người ta hoàn toàn không nhìn thấy cảm xúc bên trong, có điều hắn khẳng định, trong đó không có lòng biết ơn.

"Sau đó thì sao?"

Tô Du ngẩng đầu, dường như hơi bất ngờ vì sự truy hỏi đến cùng của Giang Vọng, cậu mím môi nói: "Cảm ơn cậu, Giang Vọng."

Khi đọc tên Giang Vọng, giọng điệu Tô Du rất nhẹ, có thể là do xa lạ, hai chữ ngắn ngủi dường như xoay vài vòng nơi đầu lưỡi mới được thốt ra.

Trong lớp, không ai gọi tên Giang Vọng như thế cả.

Giang Vọng không được tự nhiên lấy điện thoại ra, cúi đầu tiếp tục ván game xếp hình chưa hoàn thành kia, nói: "Thật sự muốn cảm ơn tôi thì tránh xa cuộc sống của tôi ra một chút."

"Không được." Tô Du không chút do dự từ chối ngay.

Giang Vọng cười lạnh một tiếng, hắn biết ngay người này lòng dạ khó lường, vừa định nói gì đó, lại thấy Tô Du ghé sát lại gần nói: "Có thể dùng một cách cảm ơn khác."