Chương 1

"Lớp chúng ta sắp có học sinh chuyển trường đấy! Có người thấy chủ nhiệm lớp dẫn người đi lấy sách giáo khoa rồi."

Trong lớp học ồn ào, một nhóm người tụm lại, ghé tai thì thầm.

"Tôi nghe nói là chú Giang đón một người từ quê lên, không ngờ lại nhanh như vậy."

"Chậc, chú Giang? Lục Minh, cậu thân với ba của Giang Vọng lắm à?"

"Học kỳ trước tôi còn được mời đến nhà cậu ta ăn cơm, sao nào, có vấn đề gì à?"

"Nói nghe oai thế, vậy sao cậu vẫn phải nhường chỗ cho học sinh chuyển trường?"

Lớp học ồn ào huyên náo, một nam sinh ở dãy cuối vừa dỏng tai thu thập thông tin, vừa cúi đầu nhắn tin cho bạn trong hộc bàn.

Dương Dương Dương Dương: [Cậu thật sự chuyển đến thành phố Liễu học lớp 11 à?]

Hai người là đồng hương, quan hệ không tệ, chỉ là Hạ Hiểu Dương tốt nghiệp cấp hai đã đến trường Trung học số 1 Liễu Hà, sớm hơn Tô Du hai năm.

Hạ Hiểu Dương cứ gõ được một đoạn chữ lại liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Có lẽ vì trong lớp có quá nhiều học sinh cá biệt, giáo viên chủ nhiệm của họ, Đường Kiến Phi, nổi tiếng là nghiêm khắc, nếu bị bắt gặp lén chơi điện thoại trong giờ tự học...

Cậu ấy chỉ nghĩ đến khả năng đó thôi đã rùng mình, đúng lúc này, điện thoại rung lên một cái.

Tô Ngư: [Ừ.]

Hạ Hiểu Dương vừa định hỏi thêm, cuộc tranh cãi ở góc lớp bỗng dưng im bặt, tim cậu ấy thót lên một cái, theo phản xạ ném điện thoại vào trong cùng của cặp sách, vừa ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy thầy Đường chỉ còn cách cửa lớp vài bước chân.

Nhưng hôm nay thầy Đường rõ ràng không phải đến để bắt người, không rảnh để ý đến họ, thầy nghiêng người để lộ ra người đứng sau lưng.

Hạ Hiểu Dương vươn cổ nhìn sang.

Dù biết Tô Du trông rất ưa nhìn, nhưng đã lâu không gặp, bất chợt nhìn thấy vẫn bị lóa mắt.

Thiếu niên vô cùng xinh đẹp, da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, là một khuôn mặt mỹ nhân điển hình, dung mạo nổi bật, còn có vài phần khí chất thư sinh dịu dàng đặc trưng của vùng Giang Nam, trông rất ngoan ngoãn.

Lúc này tay phải cậu đang cầm thứ gì đó nhẹ nhàng cho vào túi, Hạ Hiểu Dương tinh mắt liếc thấy ánh kim loại phản chiếu từ cạnh điện thoại.

Tô Du vừa rồi lại dám nhắn tin cho cậu ngay dưới mí mắt thầy Đường!

Hạ Hiểu Dương hít một hơi khí lạnh, ngày đầu tiên báo danh, dù là người ngông cuồng ngang ngược đến đâu cũng không to gan đến thế, thế mà sau khi thầy Đường quay người, Tô Du lại thản nhiên rút tay ra khỏi túi, không hề có chút chột dạ nào của kẻ làm việc xấu.