Lý Thịnh bật cười, hôn mạnh lên trán cậu bé hai cái:
“Tiểu Nhạc, con trai ngoan của ba thông minh thật! Nào, bây giờ ra xem ba mang quà gì đến cho con đây!”
Nói rồi Lý Thịnh bế Tiểu Nhạc ra phòng khách, cúi xuống mở vali.
Theo tiếng reo hò phấn khích của Tiểu Nhạc, trong đôi tay mũm mĩm của cậu bé đã xuất hiện một chiếc camera nhỏ.
Tiểu Nhạc vui đến mức không biết làm sao cho phải, cậu bé phấn khích cầm camera xoay vòng vòng bên bàn ăn, rồi lao thẳng vào bếp khoe với mẹ mình.
Mạnh Bắc Hàm bưng đĩa cá lư hấp đặt lên bàn, giọng nói mang theo chút trách yêu:
“Anh xem anh kìa, đến thì đến thôi, mua quà đắt tiền thế làm gì. Thằng bé còn nhỏ thế này, cũng chưa biết dùng, tay chân hậu đậu rồi chỉ làm hỏng. Quá phí tiền rồi.”
Mạnh Bắc Hàm từ trước tới nay, khi nói chuyện thỉnh thoảng vẫn lộ ra âm điệu quê nhà của Lý Thịnh.
Lý Thịnh gãi đầu, cười giả lả nói:
“Sao lại không biết dùng? Tiểu Nhạc thông minh lắm. Em dạy một chút là Tiểu Nhạc sẽ biết ngay thôi. Với lại toàn đồ lặt vặt thôi, không đáng bao nhiêu.”
Sau khi đồ ăn đã dọn đủ. Nhân lúc Mạnh Bắc Hàm vào bếp xới cơm, Lý Thịnh cũng theo cô vào rồi khẽ hỏi:
“Ngày nào em cũng bận như vậy sao? Vừa chăm con, vừa làm việc nhà còn phải viết bản thảo nữa?”
Mạnh Bắc Hàm bình thản đáp:
“Hôm nay là vì anh tới em mới nấu nhiều món nên trông hơi rườm rà. Còn bình thường chỉ có em với Tiểu Nhạc, thì làm đơn giản lắm, chẳng phiền phức gì đâu anh.”
Lý Thịnh đau lòng nói:
“Anh đã bảo từ lâu rồi, để anh thuê về cho hai mẹ con em một người giúp việc. Từ sau khi sinh Tiểu Nhạc, sức khỏe của em đâu còn tốt như trước…”
Lý Thịnh chưa nói hết câu, Mạnh Bắc Hàm đã vội xua tay:
“Không cần đâu! Có chút việc nhỏ thế này mà thuê người thì không đáng. Với lại, tính em anh cũng biết rồi, em thích yên tĩnh.”
Lý Thịnh vẫn không yên tâm:
“Có phải em sợ người giúp việc không kín miệng phải không? Chuyện này thì em cứ yên tâm, anh tìm người đáng tin đến.”
Mạnh Bắc Hàm nhàn nhạt đáp:
“Để sau rồi hãy nói. Ra ăn cơm đi.”
Thấy cô phản ứng như vậy, Lý Thịnh cũng không dám nói thêm gì nữa. Nhưng trong lòng anh vẫn luôn canh cánh lo cho sức khỏe của Bắc Hàm.
Ngày sinh Tiểu Nhạc, cô bị băng huyết nặng và bệnh viện đã hai lần phát giấy báo nguy.
Lúc ấy, Lý Thịnh túc trực ngoài phòng sinh suốt hai ngày hai đêm không chợp mắt. Khi đó, vợ anh - Tần Gia Du cũng đang mang thai hơn bảy tháng cùng mẹ chồng đi kiểm tra thai kỳ.
Mãi đến khi Mạnh Bắc Hàm hoàn toàn thoát hiểm, Tiểu Nhạc bình an chào đời, Lý Thịnh mới mở điện thoại.
Tin nhắn và cuộc gọi nhỡ dồn dập kéo đến từ Tần Gia Du, từ mẹ anh. Hóa ra là vì vợ anh - Tần Gia Du bỗng đột ngột xuất huyết không rõ nguyên nhân và hiện tại đã được đưa vào bệnh viện dưỡng thai.
Cho đến tận bây giờ, Lý Thịnh vẫn không nhớ nổi khi đó mình đã bịa ra những lời nói dối phức tạp nhưng không chê vào đâu được như thế nào để đối phó với sự chất vấn của vợ và mẹ.
Anh cùng Mạnh Bắc Hàm đi một vòng sát ranh giới sinh tử, trong lòng tràn đầy cảm giác may mắn sống sót.
Sau đó, cho dù bị vợ mình mắngthế nào, cãi vã dữ dội ra sao, anh đều âm thầm chịu đựng.
Dù có chút bất đồng nhỏ với Mạnh Bắc Hàm về chuyện thuê người giúp việc, nhưng nhìn chung Lý Thịnh vẫn thấy thỏa mãn.
Đặc biệt là những tiếng “ba ba” của Tiểu Nhạc, gọi đến mức máu nóng trong người anh sôi trào, đến nỗi trong bữa cơm anh còn vui vẻ tự mình uống thêm hai chén rượu.
Ăn xong, Lý Thịnh rất nhanh đã mệt rã rời. Trắng đêm không ngủ lại thêm men rượu, vừa nằm xuống giường, mí mắt đã nặng trĩu.
Trong cơn mơ mơ màng màng, anh nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như bánh xe thời gian không ngừng phóng to, thu nhỏ, tách ra rồi lại tụ về nơi xa xăm, dần trở nên rõ ràng.
Mạnh Bắc Hàm ôm bó hoa bách hợp, mặc váy cưới trắng tinh, khoác tay anh, sánh bước trên tấm thảm đỏ dài vô tận.
Vì những tiếng “ba ba” của Tiểu Nhạc, cảnh tượng vốn chỉ tồn tại trong tưởng tượng lại trở nên chân thực đến lạ. Lý Thịnh vươn tay về phía trước, có giọng nói thì thầm bên tai anh:
Là thật… tất cả đều là thật… chỉ cần anh tin, thì nó sẽ là thật.