Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Lãng Mạn

Đầu đông năm 2021, đó là lần cuối cùng Lý Thịnh nhìn thấy Mạnh Bắc Hàm.

Năm giờ sáng, Lý Thịnh đã đặt chân đến vùng đất Lệ Giang, Vân Nam. Lúc này, cả con phố cổ vẫn còn chìm trong tĩnh lặng, trên đường trống vắng không một bóng người.

Gió rít từng cơn lạnh buốt thổi xuyên qua da thịt trong trời đông giá rét. Những dãy núi xa sừng sững, cô độc chỉ hiện lên lờ mờ trong màn sương sớm.

Lý Thịnh mất một lúc lâu mới nhìn thấy bóng dáng Mạnh Bắc Hàm trong màn sương sớm.

Mái tóc uốn màu nâu hạt dẻ của cô chưa kịp chỉnh trang, xõa rối phía sau lưng. Cô lên tiếng với vẻ áy náy :

“Tiểu Nhạc bị ốm, em vừa từ bệnh viện chạy về.”

Tim Lý Thịnh lập tức thắt lại, lập tức lo lắng hỏi.

“Tiểu Nhạc sao rồi? Có nghiêm trọng không em?”

Mạnh Bắc Hàm lắc đầu, ánh mắt dịu dàng:

“Không sao đâu. Chắc do tối qua thằng bé ăn trúng thứ gì không hợp bụng nên rạng sáng bị nôn. Bác sĩ nói là viêm dạ dày ruột cấp tính, không có gì nghiêm trọng cả.”

Lý Thịnh càng thêm tự trách:

“Biết vậy anh đã tự tới, không để em phải đi đón.”

“Đừng lo.” Cô mỉm cười trấn an.

“Không phải chuyện lớn. Hơn nữa đã có dì hộ công ở đó chăm sóc mà lúc này Tiểu Nhạc chắc đang ngủ rồi.”

Hai người cùng nhau bước trên con đường lát đá dài hun hút.

Sương sớm dần tan, phố xá bắt đầu có sắc màu, có âm thanh. Học sinh trung học đi học sớm đạp xe ngang qua, tiếng chuông xe trong trẻo vang lên giữa không gian yên tĩnh.

Đột nhiên, Mạnh Bắc Hàm lên tiếng:

“Gần đây… em nghe được một ít chuyện về anh.”

Tim Lý Thịnh khẽ hẫng một nhịp. Anh thoáng nghĩ đến chuyện mình đã kết hôn.

Năm năm trước, anh lập gia đình. Con gái của anh năm nay cũng đã bốn tuổi, trạc tuổi với Tiểu Nhạc.

May mà Mạnh Bắc Hàm chỉ nói:

“Nghe nói anh được điều đi làm việc ở Quảng Châu?”

Tảng đá trong lòng Lý Thịnh lúc này mới rơi xuống. Anh cũng hiểu, đó là sự lo lắng của cô.

“Không phải chuyện xấu.” Lý Thịnh dịu giọng giải thích.

“Chỉ là có một dự án cần anh theo sát một thời gian. Xong việc anh sẽ quay về.”

Hai người lặng lẽ đi thêm một đoạn. Lý Thịnh cân nhắc rất lâu, cuối cùng mới cẩn trọng mở lời:

“Bắc Hàm à, em đừng lo. Người đó… không đến tìm anh. Dù có tìm, anh cũng sẽ không nói gì với hắn. Chuyện này, mong em hãy tin anh.”

Mạnh Bắc Hàm trầm mặc giây lát rồi gật đầu:

“Vậy là tốt. Em không muốn gặp lại hắn.”

Tiểu Nhạc chỉ nằm viện nửa ngày đã được đón về nhà.

Vừa nhìn thấy Lý Thịnh ở trong nhà, cậu bé vui mừng khôn xiết, cậu vui vẻ như một chú cún nhỏ nhào tới, bám chặt lấy anh, vòng tay ra ôm chặt cổ không chịu buông.

Mạnh Bắc Hàm vừa đặt trái cây lên bàn trà vừa dịu dàng “mắng yêu” cậu nhóc:

“Xuống mau nào! Chú Lý đang mệt lắm, bây giờ cần nghỉ ngơi!”

Tiểu Nhạc dõng dạc đáp:

“Không! Con muốn chú bế cơ!”

Lý Thịnh bật cười, bênh vực ngay:

“Lâu lắm chú mới gặp Tiểu Nhạc, chú sẵn sàng bế mà. Ai bảo Tiểu Nhạc nhà mình đáng yêu thế chứ!”

Mạnh Bắc Hàm nhìn hai người rồi cười bất lực lắc đầu, đi vào bếp chuẩn bị bữa trưa.

Trong phòng khách, một lớn một nhỏ chơi trò cưỡi ngựa. Tiểu Nhạc ngồi trên lưng Lý Thịnh, giọng non nớt reo lên:

“Dô! Dô!”

Đột nhiên, cậu bé cúi người lại vòng tay ôm cổ Lý Thịnh, ghé sát vào tai anh, giọng trong veo khẽ gọi:

“Ba!”

Lý Thịnh sững người.

Ngay sau đó, cảm xúc trong lòng như vỡ òa.

“Tiểu Nhạc gọi lại lần nữa được không?”

“Ba ba!”

Mặt Lý Thịnh đỏ bừng vì kích động.

“Ơi! Con ngoan của ba!”

Lý Thịnh vội đứng dậy, cõng Tiểu Nhạc đi vào phòng ngủ. Đóng cửa lại, anh ngồi xuống mép giường ôm cậu bé trong lòng, giọng run run:

“Con ngoan, gọi thêm hai tiếng nữa được không?”

“Ba ba, con muốn đi chơi đu quay ngựa gỗ!”

Lý Thịnh ôm chặt Tiểu Nhạc, hốc mắt cay xè, hơi thở nghẹn lại, gật đầu liên tục:

“Đi! Chiều nay đi liền! Tiểu Nhạc muốn gì, cứ nói với ba!”

Nhưng cuối cùng, anh vẫn hạ giọng dặn dò:

“Con trai, hai ba con mình thỏa thuận nhé. Chỉ khi không có người khác, con mới được gọi ba. Còn khi có người khác ở đó thì không được gọi ba mà chỉ gọi chú thôi.”

Tiểu Nhạc chớp đôi mắt to tròn:

“Người khác là ai?”

“Trừ hai ba con mình, còn lại đều là người khác.”

“Vậy mẹ cũng là người khác hả ba?”

Lý Thịnh nghĩ một chút rồi giải thích:

“Mẹ bình thường không phải. Nhưng… đàn ông con trai chúng ta cũng có bí mật riêng của đàn ông mà.”

Tiểu Nhạc chớp chớp mắt hiểu ra ngay:

“Mẹ là con gái, nên cũng là người khác đúng không ba?”