Ứng Tuyết không hề đắc ý, bởi cậu cảm thấy tình trạng của mình còn tệ hơn. Nhìn thấy nam nhân kia chưa thể đứng dậy, còn rêи ɾỉ trong đau đớn, cậu không kịp làm gì khác, lập tức xoay người bỏ chạy.
Đợi đến khi nam nhân kia cố gắng gượng đứng dậy được bằng ý chí, thì bóng dáng của Ứng Tuyết đã biến mất. Hắn thở dài, chửi một câu thô tục, cúi đầu thì thấy... hương túi rơi dưới đất.
Hắn tiện tay lau khóe miệng dính máu, cười nhạo: “Cái tên ăn mày này, thật đúng là ngu ngốc.”
Ứng Tuyết hoàn toàn không biết hương túi đã mất, lúc này cậu chỉ một lòng tiến về phía trước, tránh bị truy sát.
Thế nhưng, cơ thể đau đớn đến mức cậu không thể gắng gượng nổi nữa, cuối cùng lại ngất lịm ở một khu vực chẳng biết là phương nào.
Trên mảnh đất phủ đầy sương mù, Ứng Tuyết biến mất.
Thay vào đó, lại có một con linh hồ toàn thân trắng như tuyết đang nằm đó.
Ba ngày sau.
Chung Từ ngồi trên ghế trưởng lão, nhắm mắt day huyệt thái dương. Không hiểu vì sao mấy hôm nay đầu hắn đau dữ dội, dù đã điều tức chân khí hay uống đan dược cũng không có tác dụng, chỉ có thể dựa vào xoa bóp để đỡ phần nào.
Các trưởng lão khác bên cạnh thì đang bàn luận sôi nổi về đám người tham gia tuyển chọn lần này, còn hắn thì lặng thinh lắng nghe, không hề hứng thú.
Hắn đã đồng ý với Chưởng môn Trình Tư là sẽ thu một đồ đệ, nhưng cũng không nói là phải thu trong đợt này.
Từ ban ngày chờ đến tận đêm, cuối cùng người đầu tiên bước ra khỏi sơn môn là một thiếu niên áo xanh.
“Chư vị trưởng lão, vãn bối là Diệp Uyển.”
Khi đối mặt với những vị đại năng Diệp Uyển vẫn vô cùng điềm tĩnh, giới thiệu rất đàng hoàng.
Trình Tư ngồi ở giữa các trưởng lão, gật đầu tỏ vẻ hài lòng với người đứng đầu, vẫy tay ra hiệu Diệp Uyển lại gần.
Trình Tư nhắm mắt, ngón tay khẽ động, dò xét linh căn của Diệp Uyển. Quả nhiên không ngoài dự đoán.
Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, đây là một mầm non cực phẩm. Hắn hỏi nhỏ: “Năm nay bao nhiêu tuổi, quê quán ở đâu, tại sao lại muốn tu hành?”
“Bẩm chưởng môn, năm nay 23 tuổi, người thành Hoài. Từ nhỏ đã mang trong mình lý tưởng bảo vệ chúng sinh.” Diệp Uyển đáp.
Trình Tư càng thêm hài lòng, quay đầu nhìn về phía Chung Từ, mới phát hiện đối phương chẳng thèm để tâm gì, như thể xung quanh chẳng liên quan đến hắn.
Trình Tư có hơi không vui, nhưng vẫn nhẫn nại hỏi: “Chung sư đệ nghĩ sao?”
Chung Từ nghe thấy người gọi tên mình mới mở mắt, hắn ngồi ngay bên cạnh Trình Tư. Người kia ghé sát nói nhỏ: “Đây thật sự là một mầm non cực phẩm.”
“Không hợp với công pháp của ta.” Chung Từ đáp dứt khoát.
Trình Tư nghẹn lời.
Chung Từ không muốn nhận, mà Trình Tư cũng không định ép. Trình Tư nhìn Diệp Uyển, lên tiếng.