Chương 7: Tiểu nhân

Diệp Uyển tiếp tục: “Hay là đi cùng nhau nhé, Ứng huynh?”

Người này lai lịch không rõ, bản thân thì không có võ công, cũng chẳng có linh lực, nếu bị đối phương đánh lén thì chắc chắn không có cơ hội phản kháng. Huống hồ Ứng Tuyết cũng không muốn trở thành gánh nặng cho ai, cậu mỉm cười từ chối: “Không cần đâu, Diệp huynh. Chúng ta tự mình cố gắng thôi. Nếu có duyên, hẹn gặp lại trong tông môn.”

Diệp Uyển cũng không để tâm, nhún vai: “Vậy cũng được, hẹn gặp lại ở tông môn.”

Ứng Tuyết gật đầu, xoay người rời đi. Nhưng càng đi đường càng dài, đầu cậu lại càng đau nhức dữ dội, chưa đến nửa nén hương, cơn đau đã dữ dội đến mức đầu cậu muốn nổ tung, buộc cậu phải lê bước chậm chạp giữa núi rừng.

Cậu có cảm giác trong mắt mình toàn là sao, thứ sương mù này... có tác dụng gây ảo giác!

“Chết đi cho ta!” Đột nhiên phía sau Ứng Tuyết vang lên một tiếng hét chói tai, kèm theo âm thanh vũ khí xé gió lao đến.

Ứng Tuyết nghiêng người tránh đi, đầu óc vận hành hết công suất, cố gắng nói lời cảm động để kéo dài thời gian: “Công tử, đều là người tham gia tuyển chọn cả, cần gì phải ra tay lấy mạng?”

“Hừ, ngươi nói đùa sao? Quy tắc đã nói rõ, sống chết không luận. Ta làm vậy là hợp tình hợp lý.” Nam nhân kia đáp.

Người này đã ở gần đó từ trước, thấy hai người thì nhận ra tên mặc hoa lệ kia không dễ đối phó, giờ tách nhau ra, đương nhiên ra tay với kẻ bước đi loạng choạng như Ứng Tuyết.

Ứng Tuyết cúi đầu nhìn, nghe tiếng nhỏ giọt tí tách là ở trên kiếm của nam nhân kia, thậm chí nó còn đang nhỏ máu! Chạm mặt người này, chỉ chạy thôi thì chắc chắn không thoát nổi.

Nam nhân kia không cho Ứng Tuyết thời gian suy nghĩ, lập tức cầm kiếm xông tới, miệng hung hăng nói: “Ngươi cứ yên tâm mà chết đi, ta sẽ mang theo túi hương của ngươi trở thành đệ tử tông môn!”

Lúc này Ứng Tuyết cũng chẳng màng đến cơn đau đầu nữa, trong tình thế cấp bách, chỉ có thể liều mạng một phen.

Các chiêu thức cơ bản từng thấy trong sổ tay luyện tập hiện lên trong đầu, cậu nghiến răng, dốc toàn lực thi triển.

Khi giơ tay lên, toàn bộ sức lực tập trung nơi đầu ngón tay, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định, cậu tung đòn tấn công về phía nam nhân kia.

Sống hay chết, đành nhờ vào ý trời!

Linh lực kích phát chân khí, trên mặt Ứng Tuyết hiện lên ý cười, ngay cả bản thân cũng bị sức mạnh của chính mình chấn động, lùi lại liên tiếp.

May thay, cậu thành công rồi!

Nam nhân kia vốn nghĩ đây chỉ là một kẻ ăn mày mang hương túi đến nộp, hoàn toàn không đề phòng, hắn bị đánh bật ra xa mấy mét, nằm trên đất, khóe miệng trào máu.