Nghe xong, mọi người đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Người cầm kiếm nói xong liền vung tay áo, Ứng Tuyết lập tức cảm giác mình bị dịch chuyển đến nơi khác, một làn sương mù dày đặc bỗng bao phủ xung quanh.
Chẳng bao lâu sau, tầm nhìn trong mười bước cũng trở nên mịt mờ, không nhìn rõ được gì. Đầu cậu choáng váng, ước chừng có đến năm trăm người tham gia, tỷ lệ trúng tuyển không hề cao.
Đột nhiên, có một bàn tay đặt lên vai, khiến Ứng Tuyết nổi da gà, cậu quay đầu lại thì thấy đó là một thiếu niên.
“Chào nhé, ta là Diệp Uyển. Trùng hợp ghê, chúng ta ở cùng nhóm đấy.” Người kia cười khẽ.
Đây là người đầu tiên nói chuyện với Ứng Tuyết trong ba ngày qua. Ứng Tuyết đứng cách hắn chưa tới một mét, cậu lặng lẽ lùi một bước để tay hắn rơi khỏi vai mình, sau đó đáp: “Chào, ta tên là Ứng Tuyết.”
Diệp Uyển nói: “Thật căng thẳng, không biết có ai đánh lén không.”
Ứng Tuyết gật đầu. Thú thật, cậu cũng đang cực kỳ lo lắng. Lúc mới vào cổng tông môn, cậu đã để ý, mọi người đều mặc y phục sang trọng, kể cả Diệp Uyển trước mặt.
Chỉ có mình cậu là như ăn mày, áo quần rách rưới tả tơi.
Ứng Tuyết ngó sang nhìn Diệp Uyển kỹ hơn.
Diệp Uyển thấy cậu ngẩn người, bèn hỏi: “Ứng huynh? Nghĩ gì mà đăm chiêu thế?”
Ứng Tuyết đáp: “Không có gì, chỉ tò mò vì sao Diệp huynh lại muốn tu hành.”
Diệp Uyển mở to mắt như thể vừa nghe thấy câu hỏi buồn cười lắm: “Còn phải hỏi à? Ai mà không muốn trường sinh bất lão, sống ngang trời đất! Nghe nói lần này Chung Từ tiên tôn cũng sẽ đích thân thu đồ đệ đấy! Ngài ấy là người duy nhất trong nhân giới đạt đến trung kỳ Đại Thừa, mà còn chưa nhận ai làm đồ đệ!”
Mắt hắn ánh lên vẻ ngưỡng mộ: “Ta từng gặp ngài ấy một lần, cảm giác như người đó vượt ngoài ba giới, băng giá như tuyết lạnh. Ta ngưỡng mộ lắm, nhỡ đâu lần này được chọn thì sao!”
Ứng Tuyết không tỏ thái độ.
Một lúc sau, Diệp Uyển lại nói: “Nhưng mà Ứng huynh nhìn người chuẩn thật, ta đúng là không quá say mê tu hành đâu. Chẳng qua lúc sinh ra có một vị đại sư bói toán bảo rằng linh căn ta cực tốt, không tu thì uổng. Mà giờ ta vừa tới tuổi đội mũ (tức 20 tuổi), mẫu thân liền bắt ta đến đây. Dù sao cũng rảnh, biết đâu gặp được Chung Từ tiên tôn thì cũng đáng.”
Hắn lại ghé sát tai Ứng Tuyết, nói nhỏ: “Mà nữ tu ở đây nổi tiếng lắm đó, ai nấy đều là quốc sắc thiên hương.”
Ứng Tuyết: “...”