Ứng Tuyết liếc quanh, thấy có ít nhất hơn mười người vây quanh mình. Cậu co rúm người lại, nuốt nước bọt đầy lo lắng, lập tức cúi đầu xin lỗi: “Thật sự xin lỗi các vị đại ca, ta còn có việc gấp, không dám làm phiền mọi người thêm đâu.”
“Đánh người rồi định chạy hả?”
“Huynh đệ, dạy cho hắn một bài học!” Nói rồi, cả đám ùn ùn kéo lại gần.
Ứng Tuyết lùi vài bước, vừa xin lỗi vừa quay đầu bỏ chạy. Đám ăn mày vừa đuổi vừa chửi mắng. May mắn là cậu còn trẻ, thể lực sung mãn, chạy một mạch đã bỏ xa cả mấy con phố.
Ứng Tuyết vừa nhìn quanh vừa thở hổn hển, cậu không biết mình đã chạy đến đâu, hình như đã gần đến rìa tòa thành. Ở đây người qua lại ít hơn hẳn, cũng tốt, tiện để cậu đọc sách.
Ứng Tuyết ngồi dựa vào tường thành, mở sách ra lần nữa, thử làm lại như vừa nãy, mong muốn phát động lại luồng sức mạnh ấy nhưng lần này lại hoàn toàn khác.
Không chỉ không thành công, cậu còn phun ra một ngụm máu tươi.
Không cam tâm, Ứng Tuyết thử đi thử lại nhiều lần. Mặc dù không phun máu nữa, nhưng cũng không thể tái hiện được luồng sức mạnh như ban đầu.
Lòng cậu trùng xuống, với tình trạng này, làm sao cậu có thể bước vào Thượng Dương Tông được đây?
[Thánh địa được thần ban, cấm kẻ phàm bén mảng.]
...
Ba ngày sau.
Ứng Tuyết lết tấm thân yếu ớt, đúng hẹn tham gia tuyển chọn đệ tử, cậu theo dòng người đông đúc tiến về Thượng Dương Tông.
Có rất nhiều người, tiếng xì xào không dứt, mọi người tụ lại thành từng nhóm. Ứng Tuyết không phải là người cao lớn, cậu phải nhón chân mới nhìn rõ nội dung tuyển chọn. Trên đó chỉ có hai hạng mục.
Hạng mục đầu tiên: [Tỷ thí, một trăm người đứng đầu được vào vòng hai.]
Hạng mục thứ hai: [Trưởng lão kiểm tra linh căn và hỏi các loại câu hỏi. Đạt yêu cầu thì có thể trở thành đệ tử.]
Mỗi người được phát một túi hương, sau đó bọn họ được chuyển đến một ngọn núi, yêu cầu rất đơn giản. Một trăm người đầu tiên thu thập được năm mươi túi hương và tìm ra đường xuống núi thì được vào vòng hai.
Phía trước, người tu hành đang phát túi hương, tay cầm một thanh kiếm dài. Hắn là người phụ trách các kỳ tuyển chọn ba năm một lần, thản nhiên đọc quy tắc.
“Túi hương chỉ có trên người người tham gia, nơi khác không có. Trong túi có một quả cầu tín hiệu, nếu gặp nguy hiểm, bóp nát nó thì chúng ta sẽ tới cứu. Nhưng đồng thời, bóp nát nó cũng có nghĩa là tự nguyện bỏ cuộc.”
Dừng lại một lúc, hắn nói thêm: “Ngoài ra, các ngươi có thể dùng bất kỳ cách nào để đoạt túi hương. Không cần quan tâm đến sống chết của kẻ khác.”