Chương 4: Mất trí

Trình Tư đứng dậy, đi đến cửa, dường như chợt nhớ ra điều gì, hắn quay đầu lại nói: “À đúng rồi, ba ngày nữa hội chiêu sinh sẽ được tổ chức như thường lệ tại Thượng Dương Phong, nhớ đến đấy, và nhớ kỹ, dạo này tuyệt đối không được vận chân khí.”

Chung Từ mím môi, nét mặt không rõ cảm xúc: “Đã rõ, sư huynh.”

Cổng lớn Thượng Dương Tông.

Một thiếu niên rách rưới bị đệ tử canh cổng chặn lại: “Ngươi đi nhầm rồi. Nếu muốn xin ăn thì xuống núi.”

Dường như thiếu niên chẳng nghe thấy, miệng vẫn lặp đi lặp lại một câu: “Thần thức ở đây, ta phải vào trong.”

Đệ tử gác cổng nghe loáng thoáng được chữ “vào trong”, nhìn quần áo tả tơi, đầu tóc rối bời, mặt mũi lấm lem của thiếu niên, đoán chừng là gặp thiên tai nhân họa, có thể gia cảnh ly tán, người thân mất hết. Đúng là số kiếp thê lương của nhân gian.

Động lòng trắc ẩn, hắn tốt bụng nhắc nhở: “Tuy ngươi trông không giống người tu luyện, nhưng nếu muốn gia nhập tông môn thì ba ngày nữa là hội chiêu sinh năm năm một lần, có thể thử vận may.”

Nói rồi, hắn kết ấn trong tay, hóa ra một cuốn sách, đưa cho thiếu niên. Người kia nhận lấy, đôi mắt đang đờ đẫn dần trở nên sáng hơn, cậu khẽ nói lời cảm ơn.

Thiếu niên không có lấy một đồng bạc, người chẳng có vật gì đáng giá, hoàn toàn không nhớ nổi thân thế của mình, chỉ lờ mờ cảm thấy mình tên là Ứng Tuyết, và thần thức của mình đang ở Thượng Dương Tông.

Nhìn bộ dạng thê thảm của mình, Ứng Tuyết không khỏi chua xót thì ra cậu thực sự là một kẻ ăn mày. Nhưng “thần thức” là gì? Sao nó lại ở Thượng Dương Tông?

Ứng Tuyết cố gắng nhớ lại nhưng vô ích. Ba ngày sau là hội chiêu sinh, không còn thời gian để nghĩ ngợi hay do dự nữa. Cậu ngồi trong một con hẻm, giữa đám ăn mày, lặng lẽ mở cuốn sách mà vị đệ tử tốt bụng đã đưa.

[Các yếu tố cần biết khi tham gia hội chiêu sinh.]

[Điểm thứ nhất: Phải có linh căn và thiên phú, nếu không có thì đừng đọc tiếp làm gì!]

[Phụ lục: Mẹo xem linh căn dồn khí vào đan điền, sau đó cố gắng kết ấn!]

Ứng Tuyết đọc mà chẳng hiểu gì, may mắn thay có hình minh họa nên cậu làm theo từng bước, dồn khí, vận khí về đan điền, kết ấn...

“Ầm!”

[Chuyện gì... Đang xảy ra vậy?]

Một luồng sóng khí mạnh mẽ lan ra, cuốn bay cả đám ăn mày trong hẻm. Những tiếng rêи ɾỉ đau đớn xung quanh làm Ứng Tuyết bừng tỉnh.

Ngẩng đầu lên, cậu thấy đám ăn mày đang ôm bụng lăn lộn dưới đất, một lúc sau họ mới từ từ gượng dậy, việc đầu tiên họ là... Kéo nhau lại tìm Ứng Tuyết tính sổ.