Diệp Uyển quay đầu lại Ứng Tuyết đã lặng lẽ rời đi.
Ứng Tuyết bị trưởng lão Vô Cực truyền tống đến đây khi buổi học vẫn chưa kết thúc. Dù có muốn trốn đi, cậu cũng không biết phải đi hướng nào. Hai tay buông thõng, cậu cứ thế bước về phía trước, không phương hướng. Trước mắt là con đường không thấy điểm cuối, cho đến khi người phía sau trở nên mờ mịt, cậu mới dừng lại.
Ứng Tuyết ngồi xuống đất, ngón tay khẽ đặt lên phiến bạch ngọc. Quãng thời gian gần đây, từ kẻ ăn mày cậu trở thành đệ tử của tiên tôn, thoạt nhìn như một bước nhảy vọt, nhưng chỉ có cậu hiểu rõ, bản thân mình thực ra chẳng thay đổi gì cả.
Ngày xưa là kẻ ăn mày, bị người đời cười nhạo là nghèo khổ, không có chí khí.
Giờ đây, là đệ tử tiên môn, lại bị chê là phế vật, không xứng đáng.
Trong lòng Ứng Tuyết dấy lên vô số cảm giác bất bình, nhưng khi thật sự thả lỏng và suy ngẫm kỹ càng, cậu nhận ra... Những lời đó không hề sai.
Cậu nhìn về phía xa không thấy điểm dừng, im lặng như một bức tượng đá, mất đi cả sức sống lẫn linh hồn.
Một lúc sau, Diệp Uyển xử lý xong đám đệ tử lắm mồm kia, liền đi tìm Ứng Tuyết. Nhìn bóng lưng u uất của cậu, hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh.
Thật ra hắn cũng có rất nhiều nghi vấn, nhưng Ứng Tuyết không nói, hắn cũng sẽ không hỏi.
Diệp Uyển lặng lẽ ngồi bên cậu, không cắt ngang sự trầm mặc ấy. Cho đến khi tan học, trưởng lão Vô Cực truyền mọi người trở về lớp học.
Ứng Tuyết lúc này mới hồi thần. Trong lớp yên tĩnh đến mức không một tiếng động. Đám đệ tử bị Diệp Uyển dạy dỗ xong đều không dám hó hé, chỉ sợ lại chọc giận vị đệ tử chưởng môn này.
Ứng Tuyết vẫn còn ngơ ngẩn, Diệp Uyển nhẹ giọng nhắc: “Ứng Tuyết, tan học rồi.”
Nói xong, liền kéo tay cậu ra ngoài.
Ứng Tuyết bị kéo đi, vẫn chưa nói gì, mãi đến khi bước ra khỏi cửa lớp, nhìn thấy Giang Sở Chi đang đợi ở ngoài, cậu mới dừng chân lại, nhỏ giọng nói với Diệp Uyển: “Cảm ơn.”
Cảm ơn vì đã giúp đỡ cậu, cảm ơn vì vẫn muốn làm bạn với cậu.
Diệp Uyển vỗ vai cậu: “Giữa bạn bè thì không cần cảm ơn, mau đi đi, mai gặp lại.”
Hai người chia tay, Giang Sở Chi lại đưa cậu về núi. Thấy bộ dáng ủ rũ của cậu, nó hỏi: “Làm gì mà mặt mày ủ dột thế kia?”
Ứng Tuyết không nói ra sự việc: “Không có gì, chỉ là hơi mệt.”
Giang Sở Chi đắc ý cười: “Thấy chưa, ta đã nói mà, lớp học này mệt lắm. Ngươi cứ không tin! Hay là đừng đi nữa, ở Thượng Thần Phong với ta, sống nhàn nhã có phải hơn không.”
Ứng Tuyết không đáp, trong lòng lại dâng lên cảm giác áy náy. Cậu chỉ là một kẻ phiền toái đối với cả Diệp Uyển và Giang Sở Chi.