Chương 38

Lông mày Diệp Uyển nhíu chặt lại, hắn đánh rơi kiếm trong tay Ứng Tuyết, thấy cậu vẫn run rẩy, hắn liền ôm chặt lấy cậu, đồng thời truyền chân khí, an ủi: "Không sao đâu, không sao cả, thả lỏng đi, ngươi đang quá căng thẳng rồi."

Giọng của hắn rất nhẹ, dường như chỉ cần lớn thêm một chút sẽ khiến người trước mặt hoàn toàn sụp đổ.

Ứng Tuyết được ôm, cậu đưa tay lau nước mắt, ban đầu chỉ vì luyện không tốt nên cậu cố gắng không ngừng, nhưng từ khi nào, cậu như bị ma nhập, không thể thoát ra khỏi thế giới của mình.

Hoàn toàn chìm trong mê loạn.

Ứng Tuyết vỗ nhẹ lưng Diệp Uyển, ra hiệu mình đã ổn, Diệp Uyển mới an tâm buông cậu ra.

Một đệ tử thân truyền của chưởng môn, một đệ tử của Chung Từ tiên tôn, hai người ở cùng một chỗ, khó tránh khỏi bị người khác chú ý. Ngay khi Ứng Tuyết luyện kiếm, đã có đệ tử đứng bên lén quan sát.

Lúc thấy chiêu thức của cậu, họ lập tức lộ vẻ khinh thường.

Đây mà là đệ tử của Chung Từ tiên tôn sao?

Một chiêu mà ngay cả đệ tử ngoại môn cũng làm được, vào tay hắn lại vụng về đến mức này.

Chung Từ tiên tôn chắc là mù mới thu nhận hắn làm đồ đệ.

Tuy nhiên, đến lúc Diệp Uyển ôm lấy Ứng Tuyết, đám đệ tử kia liền vây lại xem náo nhiệt. Đệ tử của Tiên tôn mà còn thảm như thế này, thì đệ tử thân truyền của chưởng môn đi cùng liệu có tốt hơn chút nào?

"Thật không hiểu nổi, với năng lực thế này mà cũng được làm đệ tử của Chung Từ tiên tôn, chắc là nhờ cái mặt đẹp đấy nhỉ."

"Chung Từ tiên tôn đâu phải loại người đó? Nghe nói xưa nay hắn không có bất kỳ ham muốn nào."

"Thì đúng là chưa từng nghe thật, nhưng mà nhìn đệ tử như này, giờ thì bắt đầu nghi ngờ rồi đó."

"Mà nói chứ, đệ tử của Chung Từ kém thế, chắc đệ tử chưởng môn cũng chẳng khá hơn đâu."

"Nghe nói Diệp Uyển đứng đầu cuộc thi thu đồ đệ mà."

"Ai biết được hắn lấy đầu thế nào..."

...

Lời ra tiếng vào, bàn tán rôm rả.

Dù âm lượng không lớn, nhưng bao vây quanh hai người, khiến họ không thể thoát ra được. Không khí dần trở nên ngột ngạt, Ứng Tuyết không thể thở nổi, nhưng tai cậu lại nghe rõ từng câu từng chữ.

Cậu cúi đầu chính vì cậu, hình tượng nghìn năm của Chung Từ bị nghi ngờ, chính vì cậu, Diệp Uyển bị xem thường.

Diệp Uyển vốn là người không có tính nhẫn nại, gương mặt lạnh như băng, lập tức phóng ra uy áp, quát lớn: "Các ngươi sống chán rồi phải không?"

Đám đệ tử bị chân khí trấn áp, đồng loạt quỳ xuống, tiếng xì xào bỗng chốc biến mất hoàn toàn. Chỉ còn tiếng bước chân “lộp cộp” vang lên rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng.