Ứng Tuyết nhìn chăm chú, mắt không hề chớp lấy một cái, tay cậu nắm chặt kiếm, âm thầm dùng sức.
"Nhất định mình làm được, chỉ cần thể hiện tốt thì sẽ không có vấn đề gì." Cậu tự động viên bản thân. Sau khi Vô Cực trưởng lão hoàn thành các chiêu thức thì lập tức biến mất khỏi nơi đó.
Ứng Tuyết vừa chớp mắt, lại phát hiện mình đã quay trở lại luyện kiếm trường, dường như vừa rồi chỉ là ảo giác. Nhưng những động tác mà trưởng lão luyện ra, cậu đều nhớ rõ mồn một.
"Mọi người có thể tự luyện tập." Trưởng lão Vô Cực vừa dứt lời, các đệ tử đều háo hức bắt đầu luyện tập, trên mặt ai nấy đều lộ rõ sự hưng phấn và phấn khởi.
Điều này thú vị hơn những tiết học tĩnh tâm buồn tẻ rất nhiều.
Tất nhiên Ứng Tuyết cũng không ngoại lệ, cậu cầm kiếm chuẩn bị luyện tập. Con đường tu hành chính thức của cậu xem như chính thức bắt đầu.
Diệp Uyển dẫn cậu đến một nơi ít người hơn, Ứng Tuyết rất vui, yên tĩnh như thế này rất thuận tiện cho việc luyện kiếm, tâm trạng của cậu khá tốt, liền nói với Diệp Uyển: "Chúng ta bắt đầu luyện kiếm thôi!"
Diệp Uyển vung tay, thanh kiếm rơi xuống đất, phát ra tiếng động vang vọng.
Ứng Tuyết sững người, ngay sau đó lại thấy Diệp Uyển ngồi xuống đất, hắn khó hiểu hỏi: "Ngươi ngồi xuống làm gì? Không luyện nữa sao?"
Diệp Uyển nhún vai: "Kiếm pháp nhập môn, lại còn là chiêu đầu tiên, luyện làm gì chứ, nhàm chán chết đi được."
Nghe câu nói này, tim Ứng Tuyết như bị kim đâm một cái, nhưng cậu chỉ mỉm cười nhẹ nhàng: "Vậy ngươi nghỉ ngơi đi, ta muốn luyện thêm chút nữa."
Nói xong, cậu cũng không để ý tới Diệp Uyển nữa mà cầm kiếm lên, trong đầu tái hiện lại động tác của trưởng lão Vô Cực, bắt đầu nâng kiếm lên.
Sau đó...
Nụ cười trên mặt Ứng Tuyết dần đông cứng lại.
Ngay cả Diệp Uyển cũng lặng người.
Tay cậu không vững.
Một chiêu thức đơn giản như vậy mà tay cũng không giữ chắc, Ứng Tuyết mím môi, cố tiếp tục thực hiện động tác tiếp theo. Nhưng thanh kiếm trong tay lại rơi xuống đất.
Lúc này, nụ cười trên mặt Diệp Uyển hoàn toàn biến mất, hắn trầm mặc không nói lời nào.
Nhưng Ứng Tuyết không nhìn hắn, cố gắng trấn tĩnh lại, nhặt kiếm lên, tiếp tục thử lại lần nữa.
Lặp lại. Lặp lại. Lặp lại.
Cậu không ngừng lặp lại theo đúng những gì trưởng lão Vô Cực đã dạy.
Không biết đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, nhưng tay cậu vẫn không vững, mồ hôi lạnh túa ra, toàn thân bắt đầu run rẩy không ngừng.
Diệp Uyển lặng lẽ nhìn cậu, cậu không bỏ sót sự căng thẳng dù rất nhỏ ấy, và rồi hắn trông thấy một dòng nước mắt lặng lẽ chảy xuống trên mặt Ứng Tuyết.
"Ứng Tuyết?" Diệp Uyển nhẹ giọng gọi cậu.
Nhưng Ứng Tuyết lại như không nghe thấy gì, vẫn tiếp tục động tác, nước mắt trên mặt càng lúc càng nhiều.