Chương 36

Cậu lắc đầu: “Không sao, ta chịu được.”

Diệp Uyển bất đắc dĩ: “Thế mới nói, ngươi xứng làm đệ tử của Chung Từ tiên tôn. Thiên phú đã tốt, còn chăm chỉ như vậy.”

Thiên phú của bản thân ra sao, Ứng Tuyết không biết. Còn việc chăm chỉ, cậu cũng chẳng rõ vì sao mình lại liều mạng đến vậy.

Cậu định giải thích chuyện của Chung Từ, nhưng lại chẳng biết nên mở lời thế nào. Có thể hắn rất mạnh, chỉ là hắn không muốn dạy cậu thôi.

Giờ học bắt đầu.

Mọi người chờ đợi trưởng lão tới giảng bài, còn chưa kịp thấy người thì chớp mắt, đã có một người xuất hiện giữa sân luyện kiếm đầy nắng.

Nơi ấy trống trải mênh mông, chỉ có một đài tỷ thí ở phía xa.

“Chào các ngươi, ta là trưởng lão Vô Cực. Buổi học kiếm pháp hôm nay do ta phụ trách. Hy vọng các ngươi nghiêm túc luyện tập, bằng không lên đài tỷ thí mà bị thương, ta sẽ không chịu trách nhiệm đâu.”

Phong cách của Vô Cực trưởng lão hoàn toàn trái ngược với Tĩnh Tu trưởng lão, Ứng Tuyết lập tức nghiêm túc hẳn lên.

Bàn tay buông thõng của cậu chợt chạm vào một vật lạnh cứng. Ứng Tuyết cầm lấy, cúi đầu nhìn, hóa ra là một thanh kiếm không biết xuất hiện từ đâu ra.

Không chỉ mình cậu, các đệ tử khác cũng đều được phát kiếm. Có người rút kiếm ra khỏi vỏ, Ứng Tuyết nghe được tiếng gió bị lưỡi kiếm xé toạc.

Diệp Uyển rút kiếm, sờ thân kiếm rồi thốt lên: “Kiếm này không tồi, sắc bén lại nhẹ, tưởng kiếm học chỉ là kiếm gỗ chứ.”

Ứng Tuyết cũng rút kiếm, cảm nhận sức nặng trong tay không thấy nhẹ lắm, nhưng quả thực rất sắc, dễ bị thương.

Nghĩ vậy, cậu tự giễu, cười người khác khen kiếm tốt, cậu lại chỉ lo sợ bản thân bị thương, đúng là vô dụng thật.

Trưởng lão Vô Cực đứng khoanh tay, nhắm mắt ngồi định tâm. Ngay sau đó, giọng hắn vang lên trong đầu Ứng Tuyết: “Tất cả đệ tử, nhập định.”

Ứng Tuyết lập tức nhắm mắt, trước mắt lập tức hiện ra một cảnh tượng xung quanh bị sương trắng bao phủ, không thấy bóng người, chỉ còn mình cậu đối diện với trưởng lão Vô Cực.

Trưởng lão Vô Cực tay không bắt lấy thanh kiếm đang bay tới, mở lời: “Hôm nay học kiếm pháp nhập môn của Thượng Dương Tông.”

Hắn nhìn Ứng Tuyết, dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Ngươi là đệ tử của Chung Từ tiên tôn? Chắc hắn đã dạy ngươi bộ kiếm pháp này rồi, nhưng ta vẫn hy vọng ngươi học lại thật nghiêm túc.”

Nét mặt Ứng Tuyết trở nên ảm đạm, sư phụ chưa từng dạy cậu điều gì cả. Nhưng cậu lập tức lấy lại bình tĩnh: “Đệ tử nhất định sẽ chăm chỉ học tập, thưa trưởng lão.”

Trưởng lão Vô Cực gật đầu, bắt đầu truyền dạy chiêu thức đầu tiên.

Chỉ vài động tác ngắn gọn, đơn giản, nhưng tay hắn vững như bàn thạch. Mỗi lần xuất kiếm, dường như đều tách được không khí ra làm đôi. Qua tay hắn, những động tác ấy lại hóa thành một màn trình diễn đẹp đến mức người ta không thể rời mắt.