Chương 35

Ứng Tuyết mở mắt, cảm thấy vô cùng vui vẻ, không ngờ lần thiền định này lại thành công đến vậy, tâm trạng cậu cũng trở nên nhẹ nhõm, thư thái hơn.

Cậu quay về sân viện, lại phát hiện cả phong chỉ có mỗi mình cậu.

Trên bàn đá, có một phù truyền âm lấp lánh ánh vàng.

Ứng Tuyết bước tới, phù văn hiện lên: “Gần đây có việc phải ra ngoài. Buổi sáng ta sẽ để Giang Sở Chi đưa ngươi đến học đường, buổi tối cứ nghỉ lại ở phòng chính là được.”

Đọc xong, phù truyền âm liền biến mất.

Thôi vậy, cậu sớm hiểu, Chung Từ vốn không hề để tâm đến việc tu hành của cậu.

Vài câu ngắn ngủi, chẳng nhắc đến bất kỳ điều gì về việc tu luyện.

Dù sao, Ứng Tuyết cũng đã tu luyện cả một ngày, theo lời dặn, cậu quay về phòng chính ngủ.

Một đêm không mộng.

Giờ Dần ngày hôm sau.

Giang Sở Chi đúng giờ xuất hiện trước cửa. Ứng Tuyết thấy nó mệt mỏi rã rời, bèn hỏi: “Sao trông ngươi mệt mỏi vậy?”

Giang Sở Chi cõng cậu, mệt đến mức chẳng muốn nói chuyện, một lúc lâu mới khàn giọng đáp: “Không sao.”

Nó vội vàng đi làm việc, bay còn nhanh gấp đôi hôm qua. Ứng Tuyết phải bám chặt lấy nó, sợ bị hất rơi, thân thể dán sát vào lưng nó để tránh gió mạnh.

Giờ đây, cậu không chỉ là chóng mặt nữa, mà như trải qua sinh tử, sinh rồi lại tử may là hành trình ngắn, nếu dài thêm chút nữa, chắc cậu chỉ có chết chứ không thể sống nổi.

Giang Sở Chi vững vàng thả cậu xuống trước cổng học đường. Ứng Tuyết vừa chạm đất, hai chân đã khuỵu xuống, gối đập thẳng đất, tay ôm ngực nôn khan.

Đệ tử đi ngang qua thấy cảnh này liền bu lại, xôn xao bàn tán khiến tai cậu ong ong.

Một lúc sau, cậu mới thở dốc, chống tay đứng lên. Quay đầu nhìn bóng dáng Giang Sở Chi đã biến mất, chỉ còn lại những ánh mắt dò xét xung quanh.

Ứng Tuyết không nói lời nào, đột ngột lách khỏi đám đông, bước nhanh vào học đường, thấy Diệp Uyển vẫn ngồi chỗ cũ, bèn đến ngồi xuống cạnh.

Diệp Uyển chống cằm nhìn cậu, sắc mặt cậu tái nhợt, lo lắng hỏi: “Sáng sớm ngươi làm gì mà ra nông nỗi này? Như thể bị ai bắt nạt vậy.”

Trên áo Ứng Tuyết dính đầy bụi bẩn, má cậu trắng bệch không chút huyết sắc, tóc tai bù xù.

Diệp Uyển không chịu nổi, niệm một chú tẩy sạch trong chớp mắt, Ứng Tuyết lại sạch sẽ như mới, nhưng sắc mặt vẫn chưa khá hơn.

Diệp Uyển đề nghị: “Hay hôm nay xin nghỉ đi?”

Ứng Tuyết nhíu mày, không hiểu hắn nói vậy là có ý gì.

Diệp Uyển ngồi thẳng dậy, giải thích: “Hôm nay học kiếm thuật, đao kiếm vô tình, ngươi thế này dễ gặp chuyện lắm.”

Nhưng Ứng Tuyết không có sư phụ dạy dỗ, nên bất kể lớp học có nguy hiểm thế nào, cậu cũng không thể bỏ. Vì đó là cơ hội duy nhất trong ngày để cậu được học điều gì đó.