Ánh mắt Ứng Tuyết ánh lên kỳ vọng khi nhìn về phía cửa:
“Sư tôn.”
Chung Từ khẽ gật đầu, đưa dược thảo vào thư phòng. Nhìn thấy Ứng Tuyết vẫn đi theo mình, hắn hỏi: “Sao vậy?”
Ứng Tuyết lúng túng, không biết nên nói sao: “Ta tan học rồi, sư tôn.”
Chung Từ đóng tủ dược lại, nhìn gương mặt của Ứng Tuyết, có chút mơ hồ: “Ừ, rồi sao nữa?”
Rồi chẳng phải ngài nên dạy ta sao...? Ứng Tuyết há miệng, mãi mới hỏi: “Bây giờ... ta nên làm gì ạ?”
“Đi học vất vả rồi, để Giang Sở Chi đưa ngươi ra ngoài chơi, thư giãn một chút.” Chung Từ vừa nói, vừa sắp xếp cổ tịch trên bàn.
Ứng Tuyết nhìn hắn, không nhúc nhích, có phần không hiểu ý của sư tôn.
Thấy cậu không chịu đi, lại còn tỏ vẻ khó xử, Chung Từ dịu giọng hỏi: “Có ai bắt nạt ngươi ở học đường sao?”
Không thể nào, hắn vẫn luôn giữ thần thức ở trâm phát quan trên đầu cậu, ngoài Cố Thiển Tân ra thì không có chuyện gì.
Ứng Tuyết cắn răng, quyết định nói thật: “Đệ tử nghe nói, sau khi học xong sẽ do sư tôn dạy tiếp.”
À, thì ra là chuyện này.
Chung Từ đáp: “Chuyện đó không cần vội, để sau đi.”
Ứng Tuyết lại tưởng hắn đang lấy lệ. Những đệ tử nội môn khác, ngay ngày đầu đã được sư tôn dạy bảo, còn Chung Từ thì chẳng có động thái gì.
Cậu chợt nhớ ra Chung Từ nhận mình làm đồ đệ, chẳng qua chỉ vì không muốn bản thể Linh Hồ của mình rời đi.
Nói trắng ra, tuy bề ngoài là đồ đệ, nhưng thật ra Chung Từ chỉ coi cậu như một linh sủng mua vui lúc nhàm chán.
“Vâng, sư tôn, vậy ta xin ra ngoài trước.”
Ứng Tuyết thấy tủi thân, cúi đầu lặng lẽ lui ra.
Chung Từ chẳng hề nhận ra: “Ừ, đi đi.”
Ứng Tuyết không thể nói rõ trong lòng mình là cảm xúc gì buồn, đau lòng hay là giận Chung Từ.
Khi đó, cậu nhắc đến việc cha mẹ mất sớm, tự tô vẽ bản thân thật đáng thương, chỉ mong được Chung Từ đồng cảm rồi nhận làm đệ tử.
Ứng Tuyết rối bời không thôi, không biết hành động lúc ấy của mình có sai không. Cậu ngồi xổm bên ao cá chép, giật nhổ từng nhúm cỏ.
Nhưng chẳng bao lâu, cậu lại tự vực dậy tinh thần. Dù Chung Từ không dạy, vẫn còn học đường, cậu hoàn toàn có thể tự học.
Bài học tĩnh tâm hôm nay chỉ là ngồi thiền và tụng kinh. Dù không có kinh văn, thì thiền định vẫn có thể làm được. Nói là làm.
Ứng Tuyết lại đến ngồi thiền trên tảng đá lớn sau núi. Mới đầu, trong đầu toàn là tiếng của Chung Từ, ảnh hưởng rất lớn đến cậu.
Nhưng chỉ chốc lát, cậu đã hoàn toàn nhập tâm vào trạng thái tu luyện, dù Chung Từ có nói gì, cậu cũng chẳng còn nghe rõ.
Thời gian trôi qua lặng lẽ. Chung Từ bận rộn với thảo dược, hoàn toàn không để ý Ứng Tuyết đi đâu. Gió lạnh thổi tới, đập thẳng vào thân thể đang ngồi trên tảng đá.