Đúng là ngồi thiền đến lú người thật rồi.
Ứng Tuyết gãi gãi mặt, lảng tránh chủ đề này, chào tạm biệt: “Nó đang đợi ta, ta đi trước đây, mai gặp lại trong lớp nhé.”
Vừa nói vừa chỉ vào cái đuôi đang đung đưa của Giang Sở Chi, rồi vẫy tay rời đi.
Diệp Uyển ngơ ngác: “Ờ...”
Người này nhìn có vẻ thông minh, sao lại kỳ kỳ thế nhỉ...
Chưa kịp nghĩ thêm thì Ứng Tuyết đã cưỡi Bạch Trạch bay lên không trung.
Giang Sở Chi vừa mới trải qua hai canh giờ điều chỉnh tâm trạng vì chuyện của Trình Tư, nên tốc độ bay lượn giữa mây không nhanh lắm. Ứng Tuyết cũng thích ứng tốt, không còn cảm giác buồn nôn như buổi sáng.
Thậm chí cậu còn vươn tay ra chạm vào mây, cảm giác ẩm ướt mát lạnh lưu lại nơi đầu ngón tay vô cùng kỳ diệu. Ứng Tuyết rất thích thú, mỗi lần chạm vào là mây lại tản ra.
“Ngươi thật sự muốn học mãi ở chỗ này sao? Mấy tiết học ở học đường đó nhàm chán lắm.” Giang Sở Chi mở lời.
Nhưng đây là lớp học bắt buộc với tất cả đệ tử, cậu không muốn làm người đặc biệt.
“Ừ, ta thấy mấy tiết đó vẫn rất có ý nghĩa với ta.”
Ai cũng nói tiết Tĩnh tâm là nhàm chán và vô ích, nhưng sau mỗi buổi học, Ứng Tuyết cảm nhận được linh khí thiên địa hội tụ, ấm áp lưu chuyển trong cơ thể mình.
So với trước đây, linh lực trong cơ thể cậu đã nhiều hơn rõ rệt. Cảm giác kỳ diệu ấy khiến cậu vô cùng yên tâm.
Giang Sở Chi ngừng một lúc, bất đắc dĩ mở miệng: “Được rồi, vậy thì ta vất vả một chút, mỗi ngày đưa đón ngươi.”
Nghĩ đến việc mỗi ngày phải dậy từ giờ Dần để xuất phát, lòng Giang Sở Chi như thủy tinh rơi xuống đất, vỡ vụn đầy sàn.
Đây thực sự là một cực hình với một thần thú vốn có thể ngủ đến tận hoàng hôn.
Ứng Tuyết cũng nghĩ đến điều đó, liền quyết tâm phải chăm chỉ học hành, không để phụ lòng của Giang Sở Chi.
Tại sân trong Thượng Thần Phong, Giang Sở Chi vừa đưa Ứng Tuyết trở về thì Chung Từ cũng theo sát sau đó, bước vào cửa gỗ, tay còn cầm theo một loại dược thảo toàn thân xanh biếc, phát ra ánh sáng mờ mờ.
Ứng Tuyết theo bản năng cảm thấy thứ này rất nguy hiểm.
Nhìn lại Chung Từ, sắc mặt hắn so với buổi sáng đã tệ hơn nhiều.
Lúc Ứng Tuyết vừa đi học, Chung Từ đã truyền âm cho Cố Kim Kim xin thuốc: “Ngũ sư muội, trên Diệu Thủ Phong còn Cố Thần Đan không?”
“Huynh chẳng phải vừa nhờ Đại sư huynh xin một viên rồi sao? Còn chưa đủ à? Cũng còn một viên đấy, huynh đến lấy đi.”
Chung Từ thầm mừng, “Cảm ơn ngũ sư muội, làm phiền muội cho ta thêm ít Tụ Linh Đan, Thần Hồn Đan, Định Khí Đan, mỗi loại năm viên là được.”
“À đúng rồi, còn cả linh dược bổ dưỡng U Thảo nữa, càng nhiều càng tốt.”