Cố Thiển Tân kể lại toàn bộ lỗi lầm mà Trình Tư phạm phải vì Chung Từ, sau đó giọng lạnh lùng run rẩy uy hϊếp: “Ta mong từ nay về sau ngươi tránh xa đại sư huynh một chút.”
Chung Từ vẫn đang chữa thương cho hắn, nghe vậy thì tâm trạng phức tạp, nhưng tay vẫn không ngừng. Cố Thiển Tân hất tay hắn ra, nhặt thanh kiếm vỡ nát rồi rời đi.
Trước khi đi, hắn quay lưng về phía Chung Từ, nói: “Lần này là ta xúc động, ta xin lỗi ngươi, cũng cảm ơn ngươi đã chữa thương cho ta.”
Hắn ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: “Từ nay về sau, như người xa lạ.”
Chung Từ: ... Trẻ con thật.
...
“Tan học.”
Cố Thiển Tân đóng quyển kinh thư lại, đặt sang một bên, nói xong thì rời khỏi không chút lưu luyến.
Ứng Tuyết lúc này mới thả lỏng cơ thể, xoa cổ cho bớt mỏi. Vừa chuẩn bị cho tiết học tiếp theo, cậu còn đang tò mò không biết sắp học gì, thì âm thanh trong lớp bỗng trở nên ồn ào, chỉ trong chớp mắt, các đệ tử đã bắt đầu rục rịch rời đi.
Cậu hơi ngơ ngác, quay sang hỏi Diệp Uyển: “Tiết thứ hai không học ở đây sao?”
“À, ngươi còn chưa biết nhỉ. Vì đang chuẩn bị cho lễ bái sư của ngươi, nên các đệ tử ngoại môn đều phải đi làm việc. Cho nên tiết hai trong thời gian này đều nghỉ cả.”
Ứng Tuyết: “Không phải tất cả đệ tử nội môn đều có lễ bái sư sao? Chẳng lẽ mỗi lần đều phải chuẩn bị riêng?”
Việc này có vẻ hơi phiền phức quá mức.
Âm thanh trong học đường dần lắng xuống, người cũng đã đi gần hết. Diệp Uyển ra vẻ bí hiểm: “Không không, bình thường ba năm mới tổ chức một lần. Sau đó tất cả các đệ tử nội môn mới thu sẽ lần lượt thực hiện nghi lễ, làm xong là xong.”
Ứng Tuyết gật đầu: “Vậy tức là lần này vừa mới bắt đầu chuẩn bị?”
“Không, hai hôm trước đã dỡ xong một nửa rồi.”
Ứng Tuyết như hiểu ra điều gì, hỏi: “Vậy bây giờ chuẩn bị là vì”
“Đúng vậy, là để chuẩn bị riêng cho lễ bái sư của ngươi đó.”
Lớp học đã vắng tanh, xung quanh yên tĩnh hẳn. Tai Ứng Tuyết hơi đỏ lên, cậu khẽ ho một tiếng.
Hai người cùng bước ra khỏi học đường, Ứng Tuyết lập tức nhìn thấy Giang Sở Chi đang nằm dưới gốc liễu, mông quay về phía mình, cái đuôi lười biếng phe phẩy.
Rõ ràng là đang đợi cậu tan học để chở về Thượng Thần Phong.
Các đệ tử khác đều đã được người của phong mình đến đón đi cả rồi. Ứng Tuyết liếc nhìn một vòng, quả nhiên ngoài Giang Sở Chi ra, không còn ai hay linh thú nào khác.
Trước khi kịp suy nghĩ, cậu buột miệng nói: “Không có ai đón ngươi sao? Ngươi về kiểu gì?”
Diệp Uyển sửng sốt, hình như chưa hiểu câu hỏi: “Hả?”
Ứng Tuyết thấy mặt mũi hắn ngơ ngác, định giải thích thì đột nhiên tỉnh ra nơi này là Thượng Dương Phong, địa bàn của chưởng môn, mà Diệp Uyển là đệ tử nội môn, căn bản đâu cần người đón.